"Anh vẫn ."
Chỉ là lời còn dứt, liền thấy bên đó truyền đến một tiếng rên rỉ.
Bàn tay cầm ống của Diệp Tri Tình siết c.h.ặ.t .
Lông mày cô nhíu càng c.h.ặ.t hơn, trong đầu càng tự chủ mà hiện lên vết hằn đỏ tươi dữ tợn in cơ thể trắng trẻo đó...
Kiều Xuyên Nam sẽ thực sự Diệp Khai Minh đ.á.n.h hỏng chứ?
"Anh , vết thương còn đau ?"
Bên , Kiều Xuyên Nam lạnh lùng cái móng vuốt của Tùy Ngộ An đang ấn chỗ thương.
Đối phương vội vàng rụt về.
Tùy Ngộ An nghiêng đầu, trời đất nhất quyết .
Diệp Tri Tình mím môi, sự im lặng bên tai còn thực sự tưởng chuyện gì, đang định mở miệng thì thấy giọng trầm thấp mang theo từ tính của Kiều Xuyên Nam vang lên, "Tri Tình, , đừng lo lắng."
Nghĩ đến mấy ngày lúc bôi t.h.u.ố.c cho , cái dáng vẻ cứng miệng đó vẫn khiến nhớ như in.
Đối với lời của , Diệp Tri Tình một chữ cũng tin.
Cô chính là lo lắng, thực sự đ.á.n.h hỏng Kiều Xuyên Nam , đồng chí Lão Diệp e là tù. Chỉ nghĩ thôi, cô thấy sầu não.
"Anh chú ý giữ gìn sức khỏe," Diệp Tri Tình dặn dò một câu, "Nhớ mỗi ngày bôi t.h.u.ố.c."
Còn dáng một chút!
Ngô Xuân Hoa hài lòng gật đầu.
"Ừm, chăm sóc cho bản ," Khóe miệng Kiều Xuyên Nam nhếch lên, cuối cùng lúc mới thêm một câu, "Đợi về đón em."
Diệp Tri Tình sửng sốt, tim cũng lỡ một nhịp.
Cô mím mím môi, cũng nên gì cho , đành ậm ờ một tiếng định cúp điện thoại.
Ngô Xuân Hoa đưa tay giật lấy.
"Xuyên Nam , dì là dì Ngô đây," Thái độ của bà thể nhiệt tình hơn Diệp Tri Tình nhiều, "Bên con thể gửi đồ ? Có thể ... Ây dô, Tri Tình đứa trẻ gửi cho con chút đồ... Ể..."
Diệp Tri Tình: "..."
Không đúng, cô đang sờ sờ ở đây, đồng chí Xuân Hoa còn thể bịa đặt về cô chứ?
Tổng cộng đến mười phút, Ngô Xuân Hoa cầm địa chỉ của Kiều Xuyên Nam mãn nguyện.
"Ngày mai sẽ gửi cho Xuyên Nam," Bà liếc Diệp Tri Tình, ý tứ trong đó cần cũng , "Tri Tình, chuyện giao cho con đấy."
Diệp Tri Tình: "..."
Ban đêm, cô đống đồ trong phòng, đầu đột nhiên đau nhức.
Những thứ đa phần là do Ngô Xuân Hoa chuẩn .
Không chỉ tương ăn đưa cơm, còn xúc xích... Cục cưng của Ngô Xuân Hoa, Diệp Lão Nhị một cái cũng ăn đòn. Vậy mà bà bỏ trong đó hơn phân nửa, Diệp Tri Tình lướt qua.
Đủ bảy tám cái.
Diệp Lão Nhị cũng chuẩn , là một chút đồ ăn vặt. Lão Tam Lão Tứ hai đứa nhỏ càng buồn hơn, một đứa cho thịt khô dùng để mài răng, một đứa cống hiến chiếc xe đồ chơi yêu quý của ...
Diệp Tri Tình: "..."
Cô còn chỗ nào hiểu.
Tên khốn Kiều Xuyên Nam thu phục hơn nửa nhà họ Diệp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-90.html.]
Mộng Vân Thường
Bình thường cũng thấy Kiều Xuyên Nam gì cho họ, từng một sốt sắng như !
Diệp Tri Tình lề mề nửa ngày, thấy đêm ngày càng khuya, ngày mai cô còn . Diệp Tri Tình c.ắ.n răng, tùy tiện vài chữ lên thư, nhét phong bì.
Lúc đóng gói tay khựng , vẫn nhét lọ dầu xoa bóp đó ...
Ngày hôm , Diệp Tri Tình tiện đường đến bưu điện gửi đồ, lúc mới đến tiệm cơm quốc doanh.
lúc, Đái Xuân Cúc cũng đến.
Thấy Diệp Tri Tình dắt một chiếc xe đạp mới tinh, hai mắt cô sáng lên.
"Tri Tình, chiếc xe của cô là mới mua đúng ," Cô bước tới sờ một cái, "Rất đắt ?"
Lại còn là xe đạp nữ, khác với xe đạp khung nam truyền thống, trông vô cùng nhẹ nhàng. Đặc biệt là lớp sơn bên , bên trong mà còn ánh ngọc trai.
Đái Xuân Cúc cũng mua một chiếc xe đạp.
Đến tòa nhà bách hóa hỏi giá, ba trăm thì cũng là hai trăm tám, dọa c.h.ế.t !
"Không ," Thấy Đái Xuân Cúc nghi hoặc sang, Diệp Tri Tình giải thích một câu, "Người nhà mua, cũng rõ."
Đây là sính lễ nhà họ Kiều cho cô.
Lý Mạn Đình và Kiều Nhị Hổ đều bao nhiêu tiền, nhưng cô đoán là rẻ.
Hai mắt Đái Xuân Cúc càng sáng hơn.
Món đồ lớn như xe đạp, bình thường đều để ý c.h.ế.t. Diệp Tri Tình ngay cả mắt cũng chớp một cái... Trời đất ơi, đồng chí mới đến bối cảnh dày dặn đến mức nào.
"Tri Tình, ăn sáng . Chị quả trứng luộc, cho em ."
"Đái tỷ, ăn no , chị cứ giữ mà ăn ."
Ngô Xuân Hoa hôm qua chuyện điện thoại với đứa con rể yêu quý của bà, vui đến mức bây giờ khóe miệng vẫn hạ xuống. Mà bà vui, trứng gà trong nhà liền gặp tai ương.
Đây , sáng sớm nay chiên cho cô hai quả.
Bây giờ cô ợ một cái, trong miệng đều mùi trứng gà.
Vào tiệm cơm quốc doanh, liền thấy Trần bà t.ử và Ngô Kiến Quân hôm qua mặt cũng ở đó, lúc mới thực sự đông đủ.
Ngô Kiến Quân vóc dáng vạm vỡ, hình thể tướng mạo thể sánh ngang với Diệp Khai Minh. Anh năm nay ba mươi tuổi, con cái năm tuổi . Tính tình thật thà, khi thấy Diệp Tri Tình chỉ gãi đầu .
Còn Trần bà t.ử thích để ý đến khác.
Diệp Tri Tình chào hỏi bà , bà cũng ngơ.
"Trần di chính là như ," Thấy bầu khí chút gượng gạo, Đái Xuân Cúc mặt hòa giải, vỗ vỗ Diệp Tri Tình, "Không thích chuyện, cô quen sẽ thôi."
Bận rộn đến trưa.
Sau khi tiễn vị khách cuối cùng , Đái Xuân Cúc cầm cốc uống một ngụm nước.
"Ối ơi, mấy ngày nay càng ngày càng đông ?" Cô dựa bàn, thở dài một , "Trước từng mệt như , lẽ là vì cô ?"
Có Diệp Tri Tình ở cửa sổ, những đến gọi món ai mà cô thêm vài cái?
Diệp Tri Tình: "..."
Sao đều đổ lên cô, cô cũng tiên nữ!
"Đại trù mấy ngày nay bán mạng như , thực đơn mỗi ngày đều trùng lặp, đông cũng là bình thường."
"Cũng đúng!"