Thập Niên 60 Xuyên Thành Con Gái Của Đồ Tể, Mỹ Nhân Gả Cho Xưởng Trưởng Nằm Thắng - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:42:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đi , thằng nhóc bớt ý đồ với đồng chí mới ," Đái Xuân Cúc kéo Diệp Tri Tình khỏi nhà bếp, "... Chỗ chúng tính cả cô là bảy , tính Lưu giám đốc!"

"Đại trù đều chín mười giờ mới đến, Trương Quế Hoa tính tình ... Ngoài Lâm Siêu Mỹ nãy, còn một là Ngô Kiến Quân... Trần bà t.ử hôm nay nghỉ luân phiên, ngày mai cô sẽ gặp ."

Đái Xuân Cúc điểm nào, Diệp Tri Tình liền ghi nhớ điểm đó.

"Hôm nay cung cấp xương lớn hầm tương, gân móng giò nhỏ," Cô đưa tấm bảng đen nhỏ cho cô, "Chữ của cô chắc chắn hơn , cô ."

Diệp Tri Tình: "Được."

Tiệm cơm quốc doanh mỗi ngày chỉ cung cấp hai bữa, cô cũng chỉ phụ trách thu tiền và phiếu, truyền lời cho nhà bếp, lúc tan thì dọn dẹp vệ sinh một chút. Bàn cũng lau qua, chỉ là ăn cơm xong bàn nào cũng sạch sẽ vô cùng, căn bản cần cô động tay.

Cũng , thời kỳ vật tư thiếu thốn, xương cốt hận thể nhai nát nuốt bụng, giống như đời .

"Tri Tình, mệt ?"

Diệp Tri Tình lắc đầu.

Mệt thì mệt, chỉ là khát.

Có lẽ hôm nay gân móng giò nhỏ, đến đặc biệt đông.

Đại trù quả hổ là đại trù, đúng là chút tài năng. Gân móng giò ông mềm nhừ róc xương, lớp da bên ngoài dẻo nếp nhưng phần gân bên trong vô cùng dai giòn, c.ắ.n một miếng thơm lừng răng miệng.

Bày đĩa, lớp da nguyên vẹn còn núng nính.

"Diệp Lão Đại, cái cũng ngon quá mất," Diệp Lão Nhị ăn đến mức ngẩng đầu lên, "Cho chị ở tiệm cơm quốc doanh, đúng là đúng chỗ . , ngày mai ăn gì?"

"Ăn ăn ăn, chỉ ăn!"

Ngô Xuân Hoa giơ tay định tát nó, nhưng Diệp Lão Nhị né .

"Chị mày đến đó là để ," Cũng lúc sinh Diệp Lão Nhị rốt cuộc bái nhầm vị tổ tông nào, khiến trong đầu đứa chỉ là ăn, "Tri Tình, ngày đầu tiên thuận lợi ?"

"Cũng ạ, đều khá thiện."

Diệp Tri Tình cẩn thận suy nghĩ một chút.

Chỉ Trương Quế Hoa mỗi gặp cô đều lạnh mặt, cũng ... Đối phương vốn dĩ tính tình , thế vị trí, đổi là cô thì cô cũng sẽ tức giận.

"Tốt," Ngô Xuân Hoa vỗ đùi cái đét, "Làm cho , chúng tranh thủ ở chuyển thành nhân viên chính thức!"

Mộng Vân Thường

Diệp Lão Nhị lúc ngược nhảy cãi bướng.

Nó đang bận ăn thịt, rảnh!

Ngô Xuân Hoa liếc sắc mặt của Diệp Khai Minh, lúc mới híp mắt Diệp Tri Tình, "Tri Tình , thằng bé Xuyên Nam khi nào công tác về ?"

Hôm đó Kiều Xuyên Nam hai ngày nữa sẽ đến đón cô, nhưng ngờ ngày hôm công tác .

"Anh mới hai ngày," Diệp Tri Tình lắc đầu, "Làm gì chuyện nhanh như ."

"Hừ!"

Diệp Khai Minh thấy cái tên Kiều Xuyên Nam chỉ hừ lạnh một tiếng từ trong mũi, mặt đen một chút, ngược giống như hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c.

"Tri Tình, dì mấy lọ tương ăn đưa cơm," Ngô Xuân Hoa mới thèm để ý đến ông già mẩy , "Con xem liên lạc với Xuyên Nam , dì gửi cho thằng bé."

Bà mỗi ngày vắt óc suy nghĩ để cầu nối cho đôi vợ chồng trẻ, tóc cũng rụng ít!

"Đơn vị của là đơn vị bảo mật, đồ của chúng căn bản gửi qua ," Hơn nữa, Diệp Tri Tình cũng công tác ở ? Chỉ Kiều Xuyên Nam mới thể liên lạc với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-89.html.]

Con đường thông, Ngô Xuân Hoa nhất thời cũng hết cách.

Chỉ là đợi bà ủ rũ, một bé bảy tám tuổi chạy tới, "Dì ơi, con rể dì gọi điện thoại cho dì kìa."

Ngô Xuân Hoa: "!"

Đây gọi là liễu ám hoa minh hựu nhất thôn!

"Cái đứa trẻ còn ăn cái gì mà ăn," Ngô Xuân Hoa vỗ đùi, thấy Diệp Tri Tình dường như chuyện gì, đưa tay giật lấy bát của cô, "Xuyên Nam gọi điện thoại đến , còn ăn uống cái gì nữa!"

Đi điện thoại chứ!

Diệp Tri Tình: "..."

Chỉ là điện thoại thôi mà, chuyện quốc gia đại sự gì, đến cơm cũng cho ăn?

"Tiểu Xuyên Tử, cho cháu !" Ngô Xuân Hoa móc một viên kẹo, nhét tay đứa bé đến báo tin, đó kéo Diệp Tri Tình , "Đi , dì cũng cùng con."

Lãnh đạo xưởng để tiện cho nhà liên lạc với gia đình, đặt một chiếc điện thoại ở phòng truyền đạt.

Lúc Diệp Tri Tình tới, ở phòng truyền đạt tò mò liếc cô một cái, lúc mới ngoài.

"Tri Tình?"

Diệp Tri Tình cầm ống lên, giọng trầm thấp của Kiều Xuyên Nam truyền tai cô.

"Vâng," Cô đáp một tiếng, thấy Ngô Xuân Hoa bên cạnh với vẻ mặt hận sắt thành thép, lặng lẽ thêm hai chữ, "Là em."

"Anh thể về nhanh như ."

Kiều Xuyên Nam ở đầu dây bên hai ngày chợp mắt, trông vô cùng tiều tụy, cằm cũng lún phún râu. Nếu để Diệp Tri Tình thấy, còn sẽ kinh ngạc đến mức nào.

"Không ," Diệp Tri Tình ở nhà họ Diệp chơi vui vẻ lắm, "Anh cứ bận việc , cần lo lắng."

Vừa dứt lời, liền Ngô Xuân Hoa vỗ cho một cái.

Cái đứa trẻ !

Xuyên Nam khó khăn lắm mới liên lạc với cô, quan tâm một chút?

Diệp Tri Tình: "..."

Dưới sự uy h.i.ế.p của Ngô Xuân Hoa, Diệp Tri Tình nuốt nước bọt, lúc mới bổ sung thêm một câu, "Vết thương của ... thế nào ?"

Còn dáng một chút.

Ngô Xuân Hoa hài lòng gật đầu.

"Anh ..."

Lời còn hết, liền Tùy Ngộ An bên cạnh ngắt lời.

Không cái gì mà , còn , cái rắm!

Trời cứ thế c.h.ế.t!

Tùy Ngộ An sợ bậy bạ gì đó, bịt miệng đồng thời còn khẩu hình với . Cái dáng vẻ kích động đó, hận thể tự lên . Tiếp đó , dùng ánh mắt hiệu.

Cứ! Nói! Như! Vậy!

Kiều Xuyên Nam lườm một cái, Tùy Ngộ An lúc mới buông tay .

"Anh ?" Diệp Tri Tình thấy tiếng động truyền đến từ bên đó, ngay đó âm thanh gì, còn tưởng là xảy chuyện gì. Cô nhíu mày, định hỏi thêm một câu, liền thấy giọng của Kiều Xuyên Nam vang lên.

Loading...