“ cho , cuộc hôn nhân ai ly đó là đồ khốn kiếp!”
Cái tên ch.ó má , còn tưởng là báu vật gì chắc!
“Tri Tình, chúng chuyện t.ử tế...”
Kiều Xuyên Nam tránh né sự tấn công bằng gối của cô, sợ Diệp Tri Tình thương, trốn trốn tránh tránh chật vật vô cùng.
“Không !”
Diệp Tri Tình mới thèm mấy cái đạo lý lớn thối dài của .
Cút cho khuất mắt!
Ép đến cửa, rầm một cái đóng sầm cửa phòng . Kiều Xuyên Nam bước một bước, suýt chút nữa cánh cửa đập mũi.
Kiều Xuyên Nam: “...”
“Tri Tình.”
Anh đưa tay gõ cửa, Diệp Tri Tình trong phòng coi như thấy. Đừng mở cửa, Kiều Xuyên Nam ngoài cửa thậm chí còn thấy tiếng khóa cửa từ bên trong.
Kiều Xuyên Nam: “...”
Hết cách, đành về phòng vốn của .
Anh giường, thở dài một thật dài. Nhớ những lời Diệp Tri Tình , thế nào cũng ngủ . Nhớ những lúc chung sống đây, quả thực như Diệp Tri Tình .
một câu là thật, thực sự ly hôn.
Trời sáng bảnh mắt, Kiều Xuyên Nam mới cử động cơ thể cứng đờ của . Anh day day thái dương, để dịu cơn đau do cả đêm ngủ gây .
Anh hít sâu một , mở cửa phòng .
Đập mắt là cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t của Diệp Tri Tình, giơ tay định gõ, nhưng nghĩ đến dáng vẻ đẫm lệ của cô tối qua, thu tay về. Anh lặng một lúc, mới xoay rời .
Bên ngoài văn phòng, Tùy Ngộ An đến từ sớm. Vừa thấy bộ dạng ủ rũ của , lập tức hiểu .
“Nói chuyện với chị dâu thuận lợi ?”
Kiều Xuyên Nam ghế, lấy tay chống trán.
Đâu chỉ thuận lợi, Diệp Tri Tình đều định ly hôn với !
“Lão Kiều,” Tùy Ngộ An chậc chậc hai tiếng, cũng nên đ.á.n.h giá họ thế nào, “Cặp vợ chồng các đúng là mở rộng tầm mắt.”
Cả hai đều chẳng thẳng thắn gì.
Vợ chồng mà, nên giống như với vợ .
Lúc đ.á.n.h thì đ.á.n.h c.h.ế.t bỏ, chẳng nương tay chút nào. Đánh xong thiết thiết, bao.
“Câm miệng!”
Kiều Xuyên Nam vốn cả đêm ngủ, lúc đang phiền. Lại thêm Tùy Ngộ An cứ như con ruồi vo ve bên tai, đầu to .
“Ấy đúng!”
Tùy Ngộ An hét lớn một tiếng, thấy ánh mắt Kiều Xuyên Nam sang, lúc mới tiếp tục mở miệng.
“Lão Kiều, mà chuyện với chị dâu lưu loát như mắng , thì vợ chẳng chạy mất.”
Kiều Xuyên Nam: “...”
Có , Tùy Ngộ An đúng là cách mát mẻ khác.
“Này!” Tùy Ngộ An sán gần Kiều Xuyên Nam, “Hôm qua các chuyện thế nào? Kể xem, còn thể giúp phân tích một chút.”
Kiều Xuyên Nam: “...”
Lúc câu , nếu thể giấu cái sự hóng hớt trong mắt kín đáo hơn chút nữa, thì còn vài phần đáng tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-84.html.]
“Lão Kiều, hôm qua chị dâu mắng ?”
Kiều Xuyên Nam thở dài một .
Không chỉ , còn đ.á.n.h nữa, tuy là đau...
Những lời Diệp Tri Tình tố cáo đêm qua, từng câu từng chữ đều vang vọng bên tai. Quan trọng nhất là, nghĩ cả đêm, cũng nên phản bác thế nào.
Bởi vì đó đều là sự thật.
Anh quả thực như Diệp Tri Tình , tự cao, tự cho là đúng...
Kiều Xuyên Nam thở dài một .
Lần thì Tùy Ngộ An kinh ngạc thật .
Từ lúc lọt lòng đến giờ, tên từng hai chữ trắc trở thế nào. Một đường giẫm đạp lên thường để cày kinh nghiệm, Tùy Ngộ An xem lý lịch của mà thèm nhỏ dãi.
Đâu thấy khoảnh khắc thất ý thế của bao giờ.
Mộng Vân Thường
Mở mang tầm mắt , nếu trong tay máy ảnh, nhất định chụp dáng vẻ bây giờ của Kiều Xuyên Nam, gia bảo truyền đời nhà !
Kiều Xuyên Nam từ từ thở một , cầm lấy tài liệu bàn xem, khóe mắt liếc thấy Tùy Ngộ An, đầu cũng ngẩng lên một câu.
“Đồng chí Tùy, bây giờ là giờ việc.”
Tùy Ngộ An: “...”
Trâu bò!
Giờ còn tâm trạng việc, đúng là hổ danh Kiều Xuyên Nam mà quen .
Đáng đời vợ chạy mất!
Diệp Tri Tình tối qua ngủ mơ mơ màng màng.
Ánh nắng bên ngoài chiếu thẳng mặt, mặt nhăn thành một đoàn. Cô vươn tay, che luồng sáng , lúc mới vươn vai bò dậy từ giường.
Cô lắc lắc cái đầu mụ mị, lúc mới nhớ hôm qua rốt cuộc xảy chuyện gì.
Diệp Tri Tình ôm đầu, nghĩ đến biểu hiện của tối qua, ít nhiều chút tiền đồ. Còn , cái gì mà ! Cô nên vung tròn tay, tát cho tên khốn đó một cái.
Nghĩ đến mặt Kiều Xuyên Nam, Diệp Tri Tình liền trợn mắt.
Dù cũng xé rách mặt với , chừng mai ngày là ly hôn, cô dứt khoát về nhà họ Diệp cho .
Diệp Tri Tình quần áo xong, liền thấy bữa sáng vẫn còn nóng bàn, và tờ giấy đè bát. Cô bĩu môi, cầm lên xem. Giọng điệu bên vẫn như khi, chỉ là nét chữ nguệch ngoạc thể hiện sự bình tĩnh trong lòng chủ nhân.
Người tính khí thật!
Hôm qua cô mắng như thế, mà vẫn thể để bữa sáng cho cô.
Nếu là cô, rắc nắm t.h.u.ố.c chuột trong là lắm .
Diệp Tri Tình bỗng thấy cháo trong miệng mất mùi vị.
Thực Kiều Xuyên Nam thực sự tệ, điều kiện , còn về tính khí... cô dường như đến giờ vẫn thấy nổi giận. Cũng sẽ bao dung cô, cứ, cứ là lúc mới đầu chọc tức quá!
Cô thở dài một , tay chống cằm, mặt vô cớ thêm vài phần u sầu.
Tuy Kiều Xuyên Nam tệ, nhưng ảnh hưởng đến việc mấy ngày nay cô gặp . Diệp Tri Tình ăn sáng xong, đạp xe đạp về nhà họ Diệp.
Lúc cô đến, Diệp Lão Nhị và Ngô Xuân Hoa đều ở nhà.
Diệp Tri Tình lúc mới sực nhớ hôm nay là chủ nhật, hai đều .
“Tri Tình về đấy ?” Ngô Xuân Hoa đang phơi nắng với Diệp Lão Nhị trong sân, thấy cô hai mắt sáng lên, “Mau đây.”