“Ưm... thơm quá.”
Ông kìm , đưa tay bốc một miếng, nóng cũng nhả .
“Mũi ch.ó!” Hoàng tỷ cầm con d.a.o phay, lườm ông một cái đầy mỉa mai, “Ái chà! Người mười mấy năm từng bếp, cuối cùng cũng bước chân lãnh địa ?”
Triệu phó chủ tịch cũng mắc cái bệnh chung của đàn ông thời đại , Hoàng tỷ nhịn ông lâu lắm .
Mộng Vân Thường
“Nhìn cái gì mà !” Bị mắng một trận, nhưng thịt của Ngô Xuân Hoa, Triệu phó chủ tịch coi như thấy. Đang định , Hoàng tỷ gắt gỏng gọi , “Không thấy thức ăn xong ?”
Ông thể gì chứ!
Triệu phó chủ tịch vẻ mặt mờ mịt, chọc giận bà chỗ nào.
hai sống với hơn nửa đời , ông vẫn chút kinh nghiệm.
“Bưng, bưng ngay đây!”
Hoàng tỷ tặng cho ông một cái lườm.
Nếu nể tình Triệu phó chủ tịch còn lời, thì cái nhà sớm sống nổi nữa !
Bên , Kiều Xuyên Nam cầm lấy áo khoác định rời , Tùy Ngộ An từ chui . Anh ôm quần áo trong tay, mặt dày mày dạn gọi.
“Lão Kiều, thôi.”
Kiều Xuyên Nam liếc một cái, cùng khỏi cửa. Đợi đến khu tập thể, liền cảm thấy đúng.
“ về nhà.”
Anh Tùy Ngộ An theo suốt một đường đến tận khu tập thể, nhịn nhắc nhở một câu.
“ ,” Tùy Ngộ An hùng hồn , “Tối nay ngủ nhà .”
Kiều Xuyên Nam: “...”
Tùy Ngộ An là nhân viên phái cử, trong xưởng sẽ sắp xếp chỗ ở. ở bên ký túc xá nhân viên, tuy cũng là phòng đơn nhưng điều kiện chắc chắn bằng khu tập thể gia đình.
“Lão Kiều, sẽ keo kiệt thế chứ?” Anh kéo kéo áo , thấy Kiều Xuyên Nam sắp bùng nổ, lúc mới giải thích: “Càng ngày càng đùa! Là dì bảo qua ăn cơm.”
Kiều Xuyên Nam: “...”
Lười để ý đến cái tên mặt dày vô sỉ Tùy Ngộ An nữa, sải bước bỏ .
“Này! Cậu đợi với... giận thật đấy ?”
Nhà họ Kiều và nhà họ Diệp ở đến tận chập tối, ăn xong bữa cơm cuối cùng trong ngày mới rời . Ngô Xuân Hoa để chiếc xe đạp bà đạp tới, cái đó vốn là của Diệp Tri Tình. Ngoài , còn máy khâu và đài radio mà nhà họ Kiều tặng.
hai món đồ chuyển đến cùng với đồ nội thất từ sớm.
Nói cũng buồn , nhà họ Kiều vì con trai ruột chuyển nhà mà xuống quê đặt một bộ nội thất. Diệp Khai Minh cũng chuẩn cho con gái một bộ.
May mà phòng nhiều, chỗ đủ rộng, nếu thì đúng là kê hết.
Màn đêm buông xuống, nhà nhà trong khu tập thể đều thắp lên ánh đèn vàng vọt.
Diệp Tri Tình lau mái tóc dài ướt sũng bước phòng, liền thấy Kiều Xuyên Nam mặc đồ ngủ dựa đầu giường, tay còn cầm một quyển sách. Cô còn tưởng nhầm chỗ, bài trí trong phòng.
Không sai, đây chính là phòng của cô!
“Sao ở đây?”
Kiều Xuyên Nam gấp quyển sách tay , nhướng mày cô.
“Phòng của ở đối diện.”
Ở nhà họ Kiều hai chung một giường là vì Lý Mạn Đình ở đó, đến đây , trời cao hoàng đế xa chẳng ai quản, ai mà thèm chiều nữa!
Đừng tưởng những ngày qua chuyện gì cũng chiều theo cô thì cô sẽ đổi suy nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-74.html.]
Cô cũng là tính khí, dễ dỗ dành thế !
“Tri Tình,” Kiều Xuyên Nam về phía cô, đáy mắt hiếm khi mang theo vài phần mờ mịt, “Chúng là vợ chồng.”
Diệp Tri Tình chột .
nghĩ đến thái độ đó của tên , càng thêm hùng hồn.
Vợ chồng thì chứ, là thể ly hôn !
Lý Mạn Đình đến nước , từ chối nữa thì mất .
“Vậy... thôi.”
Đã nhận lời ở , chị Hoàng tự nhiên sẽ chơi, xắn tay áo lên liền giúp cùng xử lý đầu heo.
Nhìn từ xa còn thấy, lúc ghé gần mới nó to cỡ nào. Ngay cả hai cái tai đầu cũng như cái quạt hương bồ, chị Hoàng đưa tay so thử.
Vậy mà to bằng hai bàn tay chị !
“Mạn Đình,” Chị Hoàng tò mò như mèo cào, “Cái đầu heo mua ở thế?”
Vừa to, mã , mà chị cũng mua.
Lý Mạn Đình lấy d.a.o , : “Mua ở chứ, bố con dâu ở nhà máy thịt, chỗ thịt đều là bọn họ mang sang đấy!”
Ngoài đầu heo, còn một dải thịt ba chỉ thượng hạng, Lý Mạn Đình định món thịt kho tàu.
Nhà máy thịt!
Ánh mắt chị Hoàng vụt cái sáng rực lên.
Đừng nhà máy cơ khí là trọng điểm của tỉnh, thì cao sang nhưng nếu bàn về thực tế cầm tay, quả thực bằng nhà máy thịt. Không! Phải là nơi nào cũng bằng.
Đây chính là thịt đấy, thịt!
Chị Hoàng ý , miệng lưỡi trơn tru như bôi mỡ. Không bao lâu , ba liền quen .
Bên , Diệp Lão Nhị lượn một vòng quanh sân, tổng kết cuối cùng.
“Tốt thật, em cũng ở cái sân nhỏ như thế .”
Hợp tác xã cung tiêu thể phân nhà, nhưng là phân cho nhân viên lâu năm. Giống như Diệp Lão Nhị loại lính mới hợp tác xã cung tiêu bao lâu, m.ô.n.g còn nóng chỗ thì ngay cả cái rìa cũng với tới.
“Lần mày cũng thế.”
Diệp Tri Tình mặt , để ý đến cô nàng.
“ ,” Nghĩ đến đám lưu manh nhà họ Lý, cô đầu Diệp Lão Nhị, “Mấy đó ?”
“Đi lâu !”
Chuyện nhà họ Lý đặt ở cũng bắt bẻ một lý lẽ nào, cũng chỉ là khiêng bà cụ Lý tấm kim bài miễn t.ử lên, mới khiến Ngô Xuân Hoa khó giải quyết một chút. Dù cũng bệnh hai năm , cứ một treo mạng, thật sự mất thì lý cũng thành vô lý.
Diệp Lão Nhị bổ sung một câu, “Trời lạnh quá, bà già chịu nổi.”
Nhà họ Lý cũng sợ!
Bà già thật sự giày vò đến c.h.ế.t, ủy ban nhà máy sẽ tìm bọn họ công tác tư tưởng. Bây giờ quản nghiêm như , sợ là ngay cả công việc cũng giữ .
Diệp Tri Tình ghét bỏ lắc đầu.
Đám nhà họ Lý , nào cũng thể mới nhận thức của cô.
“Lão Nhị, mày đạp xe đạp,” Cô vỗ vỗ Diệp Lão Nhị, sai bảo cô nàng chút nương tay, “Bố uống rượu, mày cầm phiếu rượu đến hợp tác xã cung tiêu đong ít về đây.”