Thập Niên 60 Xuyên Thành Con Gái Của Đồ Tể, Mỹ Nhân Gả Cho Xưởng Trưởng Nằm Thắng - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:41:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mùa đông đừng mái hiên,” Biểu cảm của vô cùng nghiêm túc, “Chú ý xung quanh và cao, mạng chỉ một cái thôi.”

“Cậu,” Thằng bé béo và cao kều tóm một bé trai năm sáu tuổi tới, “Là nó đấy, cháu thấy .”

Nó ưỡn n.g.ự.c, khuôn mặt béo tròn đầy vẻ tự hào.

Cậu từ nhỏ dạy nó, thấy việc nghĩa hăng hái , hôm nay cuối cùng nó cũng !

Ánh mắt Diệp Tri Tình rơi bé trai .

Mộng Vân Thường

Thằng bé mặc dày, trông gia cảnh tệ. Cũng , trẻ con sống ở đây gia thế thể kém . Khuôn mặt hồng hào, chỉ là còn mang theo nỗi sợ hãi khi sai chuyện. Trong tay nắm c.h.ặ.t một cái ná cao su lớn, thủ phạm chính là nó chạy .

“Hóa là mày,” Diệp Lão Nhị trừng mắt nó, “Có nãy suýt chút nữa hại c.h.ế.t tao ?”

Cô nàng đầy mười tám, còn sống đủ !

“Oa!”

Thằng bé sợ hãi cực độ, thêm lời của Diệp Lão Nhị kìm nén nữa, òa nức nở.

“Làm cái gì thế,” Một bà lão lớn tuổi gạt đám hóng hớt càng tụ tập càng đông , , “Ai cháu bà ? Đứa nào láo toét, đây cho bà!”

Tóc bà lão bạc trắng, mặt đầy những rãnh nhăn nheo.

che chở cho đứa bé, khí thế hùng hổ về phía Diệp Lão Nhị.

“Là cô ?” Bà lão Diệp Lão Nhị từ xuống vài , “Bà đây năm xưa qua tám trăm dặm, ai cũng sợ! Hôm nay rõ đúng sai, bà đây cũng cho con ranh con cô đấy.”

Xác định , là phiên bản nâng cấp của Ngô Xuân Hoa, còn là loại nạm vàng.

Không , ...

“Cháu , là tự nó đấy,” Khí thế của Diệp Lão Nhị lập tức đ.á.n.h tan, gom nữa, “Không liên quan đến cháu...”

“Bà ơi...”

Diệp Tri Tình mở miệng chuyện, của hậu cần và ban bảo vệ cùng lúc tới.

“Vừa nãy ở đây xảy chuyện ?” Trưởng ban hậu cần tìm chuẩn xác hai chị em nhà họ Diệp, “Là công tác hậu cần của chúng đến nơi đến chốn, hai vị đồng chí thương chứ?”

Diệp Tri Tình còn đỡ.

Tóc tai chải chuốt rối một chút, dính chút bông tuyết nhỏ. Diệp Lão Nhị thì t.h.ả.m hại hơn nhiều, tuyết đọng rơi từ cây xuống đập trúng chân . Cũng may chỉ là chân , tốc độ của Phó Nghiễn Cảnh đủ nhanh, nếu đủ cho cô nàng uống một bình.

“Công tác của các cũng quá thiếu sót ,” Diệp Lão Nhị chút khách khí, “Cái băng nhọn dài như thế , đây là g.i.ế.c ?”

Trưởng ban hậu cần xin rối rít, bà lão cũng từ vài câu mà chắp vá chân tướng.

Nhìn băng nhọn rơi mặt đất, vỡ thành mấy đoạn, cái ná cao su cải tiến tay cháu trai... Một cái tát vỗ m.ô.n.g thằng bé, ngay lúc nó mếu máo định , quát lên.

“Gây họa lớn như , còn mặt mũi mà ! Câm miệng.”

Lần những nước mắt nín bặt, thậm chí ngay cả cũng dám.

“Cô gái nhỏ, là bà trách nhầm cháu ,” Bà lão là lão cách mạng, lý lẽ, “Đều là của thằng ranh con , bà về sẽ xử lý nó, bắt bố nó đến nhà tạ .”

Nói xong còn vỗ thằng cháu một cái, “Đi, xin chị !”

Đứa bé trông ngoan, phụ giáo d.ụ.c cũng tệ. Nghe thấy lời bà nội, giơ bàn tay nhỏ lên lau khô nước mắt mặt. Tai bay vạ gió mà Diệp Tri Tình gặp , quả thực đúng là t.a.i n.ạ.n ngoài ý .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-70.html.]

“Chị ơi, xin chị!”

“Trẻ con xin ,” Diệp Tri Tình bà lão với ánh mắt đầy vẻ sùng kính, “Đến nhà tạ thì thôi ạ, nó cũng cố ý.”

Loại lão cách mạng , ai dám để bà tạ chứ.

Diệp Lão Nhị: “...”

, chị cháu đúng,” Diệp Lão Nhị cũng ngốc, nhưng khi chạm ánh mắt của thằng nhóc con, chút tức giận, “Về nhà giáo d.ụ.c cho ... nhớ đ.á.n.h thêm mấy cái.”

Diệp Tri Tình trừng mắt Diệp Lão Nhị.

“Lời thể như ,” Bà lão gật đầu với Diệp Lão Nhị, “Cháu yên tâm, bà nhất định đ.á.n.h thật mạnh!”

Cháu trai lớn: “...”

Cuối cùng, bà lão vẫn thể đ.á.n.h cháu trai thành công, vì nó của ban bảo vệ đưa giáo d.ụ.c. Bà lão những ngăn cản, còn tịch thu ná cao su của cháu trai.

Mọi dần tản , Diệp Tri Tình lúc mới lời cảm ơn với Phó Nghiễn Cảnh.

“Nếu , chúng ...” Trong mắt cô tràn đầy vẻ cảm kích, “Quá cảm ơn .”

Diệp Lão Nhị gật đầu lia lịa.

Không cái khác, nếu cô nàng thật sự xảy chuyện ở đây, đám quỷ hút m.á.u nhà họ Lý đến ngoác cả mồm mới lạ! Mạng của cô nàng quý giá lắm, còn bao nhiêu cái kẹp tóc xinh mua, cô nàng thể xảy chuyện !

“Không cần khách sáo.”

Thằng bé béo hớn hở chạy ôm lấy chân Phó Nghiễn Cảnh, kiêu ngạo ưỡn cái bụng mỡ nhỏ lên.

“Cậu cháu là công an đấy!”

Diệp Tri Tình chút ngạc nhiên Phó Nghiễn Cảnh một cái.

Trước đó, cô vẫn luôn tưởng là quân nhân. Dù , khí chất toát quá giống bố Kiều.

,” Diệp Lão Nhị chẳng hứng thú gì với công an , “Mạng của bà cô đây vẫn quý giá.”

“Bất kể thế nào, vẫn cảm ơn .”

Đây là ơn cứu mạng, Diệp Tri Tình thể để trong lòng. thái độ của đối phương, thêm hai quen, bèn dừng ở đó nhắc nữa.

Hai chị em còn tâm trí mà tiếp tục dạo, đành về theo đường cũ.

Trên trời bắt đầu rơi tuyết nhỏ, đ.á.n.h mặt lạnh thấu xương.

“Cậu, đừng nữa,” Thằng bé béo kéo kéo quần Phó Nghiễn Cảnh, lúc ngẩng khuôn mặt nhỏ lên một bông tuyết khéo rơi miệng nó, khiến nó rùng một cái rõ mạnh, “Tuyết rơi , chúng về nhà thôi.”

Phó Nghiễn Cảnh thu hồi tầm mắt, nắm lấy tay thằng bé béo, hỏi một câu liên quan.

“Có lạnh ?”

Thằng bé béo lắc đầu.

Phó Nghiễn Cảnh dắt nó, bước một bước, liền cảm giác giẫm một vật cứng cứng. Anh cúi đầu, chỗ đống tuyết giẫm qua lờ mờ lộ một vật màu bạc.

 

 

Loading...