"Bố nó," Lý Mạn Đình đảo mắt, một tay tóm lấy cánh tay Kiều Nhị Hổ, một tay còn ôm trán , vẻ đau đớn, "Đầu đột nhiên đau thế ."
Kiều Nhị Hổ lập tức phản ứng .
"Chắc là lâu , đỡ bà lên lầu nghỉ ngơi."
Ngay cả tiền bàn cũng cần nữa, phía hai giống như ch.ó đuổi theo, lăn lê bò lết lên lầu.
Diệp Tri Tình: "..."
Không , tại bỏ cô ?
Không trượng nghĩa, cô cũng chạy!
"Cái đó..." Diệp Tri Tình Kiều Xuyên Nam đang ung dung thong thả, chút chột , "Ừm, cái ..."
Anh nhướng mày, về phía cô.
Diệp Tri Tình: "..."
Thấy cô khó xử như , Kiều Xuyên Nam nên bỏ ? Loại mà cũng thể vợ, nên cảm ơn xã hội . Nếu đổi là đời , đều là cái mạng ế vợ!
Cô càng nghĩ càng thấy lý.
Mộng Vân Thường
Cái đầu nhỏ chợt lóe lên một tia sáng, tức giận mở miệng, "Kiều, Kiều Xuyên Nam, quá đáng lắm !"
Cô dám mặt Kiều Xuyên Nam, liền chạy. Diệp Tri Tình lúc còn phàn nàn hai vợ chồng Lý Mạn Đình giống như ch.ó đuổi, giờ phút cô cũng chẳng kém cạnh. Sau khi xác định đuổi theo, cô dựa cửa phòng bình nhịp thở của , sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c.
Lần cần đưa tiền !
Dưới lầu, Kiều Xuyên Nam ăn một trận mắng đầy bụng nghi hoặc mở cuốn sách mang theo bên .
Anh rõ ràng theo những gì sách , đúng?
Lúc Kiều Xuyên Nam lấy cuốn sách chỉ lật xem phần đầu đơn giản, cảm thấy những gì bên trong cũng khá lý, thử nghiệm một chút, kết quả... Anh lật đến chỗ xem, lấy tư thế nghiên cứu tàu sân bay, lật xem từng trang một.
"Sự thành công của nữ đồng chí, thể tách rời gia đình thành công..."
"Phân công gia đình, nam đồng chí đảm nhiệm vai trò trụ cột kinh tế chính và trách nhiệm sinh đẻ chính của gia đình, nữ đồng chí nên dành sự bao dung..."
"Nữ đồng chí nên chú trọng gia đình..."
Kiều Xuyên Nam càng xem, lông mày nhíu càng c.h.ặ.t, xem đến cuối cùng nhíu đến mức thể kẹp c.h.ế.t muỗi. Anh gấp sách , tên nhà xuất bản, ghét bỏ ném trong bếp lò đang bốc tia lửa.
Giấy dễ cháy, nhanh bốc cháy.
Ngọn lửa lớn chiếu rọi khuôn mặt Kiều Xuyên Nam, lúc sáng lúc tối. Trong lò, lưỡi lửa l.i.ế.m lên, thiêu rụi bộ cuốn sách. Trong thế lửa ngày càng lớn, lờ mờ còn thể thấy sáu chữ bìa sách thiêu đến trắng bệch.
“Sổ tay hướng dẫn hôn nhân”
Ngoài cửa sổ bắt đầu tuyết rơi, gió lạnh gào thét.
Trong phòng nóng hầm hập căn bản cảm thấy lạnh, Diệp Tri Tình váy ngủ, lộ hai cánh tay trắng như tuyết. Cô sấp mặt chăn, bắp chân co lên, vạt váy suôn mượt rủ xuống, xếp chồng ở nếp gấp chân.
Trong tay cầm một cuốn sách liên quan đến cơ khí, là rút từ giá sách của Kiều Xuyên Nam.
Cô ngủ , chỉ thể xem loại sách để ủ mầm cơn buồn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-65.html.]
Chất liệu vải mỏng nhẹ mềm mại ôm sát đường cong lung linh xinh lưng cô, đến kinh tâm động phách. Bắp chân co phía khẽ đung đưa giống hệt như cái móc, câu đến mức dây cung trong lòng Kiều Xuyên Nam đang ở cửa lỡ một nhịp.
"Anh... về ?"
Thiếu nợ, còn lý lẽ hùng hồn mắng chủ nợ Diệp Tri Tình đối mặt với khuôn mặt tuấn tú của Kiều Xuyên Nam, mạc danh yếu thế.
Anh bước .
Tầm mắt du di bắp chân trắng trẻo thon thả của cô, Kiều Xuyên Nam nhịn hít sâu một . căn phòng Diệp Tri Tình chiếm cứ, ngay cả khí dường như cũng nhiễm mùi hương ngọt ngào của cô.
Ánh mắt tối , yết hầu lăn lộn, giơ tay liền cởi cúc áo sơ mi cổ.
"Ừ."
Kiều Xuyên Nam lúc mới cảm thấy hô hấp thông suốt hơn nhiều.
Anh đến bên giường còn dừng , Diệp Tri Tình sấp giường còn tưởng ép cô trả tiền, trong lúc tình cấp suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Cô đạp một cước lên l.ồ.ng n.g.ự.c , vốn định ngăn cản đối phương, ngờ thế mà dâng nhược điểm của đến tận cửa.
Kiều Xuyên Nam nắm lấy mắt cá chân thon thả của cô, ấn lên n.g.ự.c.
Diệp Tri Tình: "..."
Sau khi phản ứng cô mới phát hiện tư thế bao nhiêu hổ.
Cô cử động chân , phát hiện sức lực đối phương cực lớn, cô căn bản là đối thủ của . Bàn tay nắm lấy mắt cá chân dùng sức, cô cảm nhận từng tia đau đớn.
Hai mắt Kiều Xuyên Nam tối sầm.
Vì quanh năm cầm b.út, mà phần thịt thô ráp ở đầu ngón tay vuốt ve làn da mịn màng, mang theo sự ngứa ngáy chui thẳng đáy lòng Diệp Tri Tình, cái chân ấn c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn truyền đến nhịp tim của .
'Thình thịch thình thịch'... Diệp Tri Tình kìm nén đến đỏ bừng mặt.
Dung mạo vốn dĩ tuyệt lệ, càng đến mức gì sánh .
"Anh, buông !"
Cô khi rửa mặt chỉ mặc một chiếc váy ngủ, nếu váy đủ dài, e là sớm lộ hàng. ... chất liệu váy ngủ trơn nhẵn nhạt nhòa vắt đầu gối, chỉ cần cử động một chút, sẽ xếp lên đến eo.
Diệp Tri Tình bây giờ là ngay cả vùng vẫy cũng dám, chỉ thể dùng mắt lườm .
Giống hệt như con mèo nhỏ giương nanh múa vuốt, phô trương thanh thế.
Cô treo ngược chiếc chăn gồ lên, tóc đen da tuyết, dung nhan diễm lệ, tựa như đóa mẫu đơn quốc sắc thiên hương, kinh diễm ch.ói mắt. Đôi môi đỏ mọng hé mở, Kiều Xuyên Nam cách lớp kính, thậm chí còn thể thấy chút phong quang bên trong.
Không khí xung quanh đột nhiên trở nên loãng, hô hấp dồn dập giống hệt như c.h.ế.t đuối.
"Khốn nạn! Buông ."
Diệp Tri Tình khống chế gắt gao.
Cách một lớp áo sơ mi mỏng manh, Diệp Tri Tình bất lực chịu đựng nhiệt độ cơ thể truyền đến từ đối phương, nóng đến mức trong lòng cô hoảng hốt. Lại sự đen tối đậm đặc như đêm đen nơi đáy mắt , càng đầu quả tim cô thắt .
Chuông cảnh báo của Diệp Tri Tình reo vang.
Anh ngày thường tuy thoạt đắn, kết hôn mấy tháng hai vẫn ở giai đoạn ôm ấp trong sáng, nhưng suy cho cùng, Kiều Xuyên Nam vẫn là một đàn ông bình thường.