"Nhìn cho kỹ nhé, chỉ dạy một thôi."
Ba bạn nhỏ mở to đôi mắt đen láy chằm chằm Diệp Tri Tình.
Lại thấy cô bóc vỏ kẹo , nhanh ch.óng bỏ nó miệng . Cười híp mắt bọn chúng, "Ngọt thật."
Các bạn nhỏ: "..."
Đầu tiên là sửng sốt, ngay đó liền rống lên. Ba cái loa cùng gào, thoắt cái thu hút lớn trong nhà ngoài.
Cậu bé mập mạp gào to nhất.
Nước mắt lúc đầu còn đảo quanh trong hốc mắt, đợi thấy tới lập tức rơi xuống. Chạy chậm tới ôm lấy chân , chỉ Diệp Tri Tình há miệng liền mách lẻo.
"Cậu, ... chị, chị ăn kẹo, kẹo của cháu ... hu hu~"
" , Phó chị nấc~ chị là lớn còn lừa trẻ con chơi, thật..." Cậu bé cao kều vắt hết óc cũng tìm từ nào thích hợp, cuối cùng nhớ lời bà nội nó lúc cãi với , "Thật hổ!"
Diệp Tri Tình ngờ ba đứa trẻ chịu trêu chọc như , thế mà .
"Ai ăn kẹo , các xem đây là cái gì."
Lại thấy trong lòng bàn tay trắng đến phát sáng của Diệp Tri Tình, đang yên tĩnh một viên kẹo sữa Đại Bạch Thố. Nhìn thấy viên kẹo , ba đứa trẻ đối diện đều nữa, bé mập mạp còn lấy tay dụi dụi mắt.
"Sao thể, cháu rõ ràng thấy chị ăn kẹo mà."
Cậu bé cao kều ánh mắt rực rỡ Diệp Tri Tình, trong mắt lóe lên sự sùng bái.
"Vậy xem đây là cái gì?"
Trong mắt bé mập mạp lóe lên sự hồ nghi, vươn bàn tay nhỏ bé chạm viên kẹo trong tay Diệp Tri Tình. Đợi bản thực sự cảm nhận vật thật, chứ là giả, trong mắt liền bùng lên ánh sáng kinh ngạc vui mừng.
Diệp Tri Tình đưa kẹo cho bé mập mạp, "Cho , các cũng ."
May mà Lý Mạn Đình mua ít đồ ăn vặt về nhà, để cô lúc rảnh rỗi thì mài răng. Còn bốc cho cô một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thố, là cô nhét trong túi vẫn luôn quên ăn.
Ba mỗi chia một viên.
Lần thì nữa, mặt nụ .
Người gọi là Phó vỗ vỗ bé mập mạp, "Xin ."
"Là chúng em trách lầm chị , xin chị!"
Diệp Tri Tình mặt dày chấp nhận.
"Nên về nhà ."
Tầm mắt Phó Nghiễn Cảnh rơi Diệp Tri Tình, đó mới gật đầu với cô, dắt bé mập mạp rời .
Khí trường mạnh, mang theo sát ý, khiến thể phớt lờ. Đôi mắt giống như lưỡi d.a.o sắc bén, dường như thể thấu đáy lòng . Thân hình cực cao, dung mạo càng như đao c.h.é.m b.úa tạc, tự mang theo cảm giác sắc bén, giống như một thanh kiếm sắc bén bức .
Cậu bé mập mạp nhét kẹo miệng , khóe mắt vẫn còn vương nước mắt, vẫn vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé với Diệp Tri Tình.
"Tạm biệt chị!"
Nhìn bóng lưng một lớn ba nhỏ dần xa, tâm trạng Diệp Tri Tình cũng hơn nhiều. Khóe miệng cô cong lên, trong mắt còn ẩn chứa ý tan, chỉ là đợi cô thấy đó, tất cả đều tan biến còn sót chút gì.
Kiều Xuyên Nam cứ như mặt cô.
Cũng đến từ lúc nào, Diệp Tri Tình mấp máy môi, "Sao đến đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-59.html.]
"Ra ngoài tìm em," Kiều Xuyên Nam chiếc áo len mỏng manh cô, lông mày nhíu , giơ tay liền khoác chiếc áo tay lên cô, "Gọi em về ăn cơm."
"Ồ."
Ra ngoài lâu như , Diệp Tri Tình quả thực cảm thấy lạnh, liền từ chối áo của .
Hai dọc đường im lặng trở về nhà họ Kiều.
Vừa cửa, nóng ập mặt. Nóng lạnh giao , mũi Diệp Tri Tình ngứa ngáy, nhịn hắt một cái. Cô lấy chiếc áo xuống, đang định treo lên giá áo, ngờ hắt thêm một cái.
Lý Mạn Đình thấy động tĩnh, thò đầu từ trong bếp.
"Bên ngoài bây giờ lạnh như , cho dù ngoài hít thở khí cũng mặc áo đàng hoàng mới đúng," Bà mặt liền sai bảo Kiều Xuyên Nam, "Đi tủ lấy củ gừng, nấu cho Tri Tình bát canh gừng."
Diệp Tri Tình sụt sịt mũi, "Làm gì nghiêm trọng đến thế——"
Lời còn xong, liền hắt một cái, thì cô ngoan ngoãn .
Mộng Vân Thường
"Sưởi ấm ."
Diệp Tri Tình đỏ mắt ngẩng đầu, liền đối diện với khuôn mặt của Kiều Xuyên Nam. Lông mày nhíu c.h.ặ.t, sắc mặt nghiêm túc, ánh mắt cô giống như đang một đứa trẻ lời.
Cô hừ lạnh một tiếng, lườm một cái.
Cốc nước nóng bỏng tay tự nhiên cũng nhận, liền về phía bếp lò.
Kiều Xuyên Nam bóng lưng cô, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Làm mẩy một hồi kết cục chính là Diệp Tri Tình vẫn thoát khỏi phận cảm cúm, buổi tối lúc ngủ, cô sụt sịt mũi vùi trong chăn ấm áp. Đang định nhắm mắt ngủ, thấy giọng của Kiều Xuyên Nam vang lên.
"Uống t.h.u.ố.c ?"
Không , vương bát niệm kinh!
Diệp Tri Tình dùng chăn trùm kín đầu, ý đồ dùng cách để đối kháng với .
Chỉ là một trận cảm cúm nhỏ thôi mà, ai thèm uống thứ t.h.u.ố.c đắng ngắt đó. Nghĩ đến mỗi cô uống t.h.u.ố.c xong, mùi vị kỳ lạ trong miệng uống liền ba cốc nước cũng trôi xuống , lông mày liền nhíu c.h.ặ.t.
Nhìn Diệp Tri Tình bên cạnh thu trong chăn, khóe miệng Kiều Xuyên Nam khỏi cong lên một vòng cung nhỏ.
Anh chậm rãi đặt cuốn sách trong tay xuống, đào trong chăn .
Chút sức lực đó của Diệp Tri Tình là đối thủ của Kiều Xuyên Nam, căn bản chút sức lực phản kháng nào. Hai mắt cô bốc hỏa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Đầu tóc giống như mụ điên, rối đến thể rối hơn.
Lại Kiều Xuyên Nam đang ung dung thong thả...
Mẹ kiếp!
Thật hung hăng c.ắ.n tên khốn nạn một cái.
"Anh buông !"
Kiều Xuyên Nam nắm lấy tay Diệp Tri Tình, mềm mại xương khiến nhịn vuốt ve hai cái. Động tác cực nhỏ, Diệp Tri Tình đang trong cơn tức giận cũng phát giác .
"Uống t.h.u.ố.c."
" uống!" Bàn tay đối phương giống như hai cái kìm lớn, khóa c.h.ặ.t Diệp Tri Tình, "Anh buông ."