Thập Niên 60 Xuyên Thành Con Gái Của Đồ Tể, Mỹ Nhân Gả Cho Xưởng Trưởng Nằm Thắng - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:41:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Làm gì , kêu sàm sỡ bây giờ!"

Phản ứng của Tùy Ngộ An đặc biệt lớn, lùi mấy bước thật nhanh mới tránh tay .

Anh sợ hãi vỗ vỗ áo , thở phào nhẹ nhõm. Cái thứ gì , áo của chỉ vợ mới sờ, những khác cút hết !

Thẩm Tri Thu văn phòng trống rỗng, sốt ruột giậm chân.

" hỏi Xuyên Nam ở ?"

"Anh tay chân ," Tùy Ngộ An bực tức đáp trả, "Cô bản lĩnh như , cô tự mà tìm."

"Anh!"

Thẩm Tri Thu tức đến đỏ bừng cả cổ.

đang định hỏi những khác, lúc rời hung hăng lườm Tùy Ngộ An một cái, " nhớ kỹ ."

Tùy Ngộ An trợn trắng mắt.

Không chỉ là một ông bố quan lớn thôi , kiêu ngạo cái gì? Người khác sợ ông , Tùy Ngộ An sợ. Làm như ai chỗ dựa , vợ! Chỗ dựa phía còn cứng hơn ông bố quan lớn của cô nhiều.

Nhổ !

Tùy Ngộ An chính là chướng mắt loại hai trăm rưỡi , c.ắ.n .

Sắp đến cuối năm, trời cũng ngày càng lạnh.

Từ khi Lý Mạn Đình dẫn Diệp Tri Tình đến bên đó xem nhà, mấy ngày nay vẫn luôn bận rộn chuyện bên đó. Ngoài trời gió tuyết giao gia, chỉ tiếng thôi cũng cảm thấy nửa lạnh toát.

May mà bọn họ tìm sửa ngói nhà bếp từ , nếu còn qua năm mới sẽ thành bộ dạng gì.

Gió ngoài cửa sổ thổi cửa sổ kêu bình bịch, Diệp Tri Tình chiếc giường ấm áp. Trên tay còn cầm cuốn sách giá sách của Kiều Xuyên Nam, xem mấy trang cảm thấy hai mí mắt đ.á.n.h .

Cô dứt khoát xuống, mơ mơ màng màng ngủ .

Cũng qua bao lâu, Diệp Tri Tình đột nhiên thấy tiếng cửa phòng mở đóng. Cô nhắm mắt lắng , thấy động tĩnh gì nữa. Xung quanh cực kỳ yên tĩnh, chỉ tiếng gió gào thét bên ngoài.

Diệp Tri Tình tưởng là ảo giác, thả lỏng trái tim đang treo lơ lửng, yên tâm để bản chìm giấc mộng.

Cho đến khi một cơ thể lạnh lẽo, mang theo nước từ từ tiến gần cô. Diệp Tri Tình đang ngủ giống như một cái lò sưởi nhỏ lạnh đến rùng , lập tức tỉnh táo .

Đợi cảm nhận phía , định hét lên liền thấy giọng quen thuộc vang lên bên tai.

"Đánh thức em ?"

Hơi thở nóng rực phả tai cô, nửa Diệp Tri Tình run rẩy, chỗ đó càng nổi lên một mảng da gà nhỏ. Cô chút khỏe, kéo giãn cách giữa hai .

Lại bỏ qua bàn tay to lớn vắt ngang eo, khiến cô đường lui.

Căn phòng tối đen, trở nên mờ ám nguy hiểm.

Diệp Tri Tình nhịn nắm lấy bàn tay bên eo, tuy thấy, nhưng dựa sự đo lường của bàn tay cũng thể cảm nhận sự mạnh mẽ của đối phương. Cũng là đầu tiên, cô cảm nhận trực tiếp sự chênh lệch sức mạnh giữa nam và nữ như .

Tim cô đập bay nhanh, hồi lâu mới thốt bốn chữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-57.html.]

"Anh về ."

Hai xích cực gần.

Diệp Tri Tình mang theo cơn buồn ngủ, đầu óc mơ màng phản ứng cũng chậm hơn bình thường một nhịp. Cô cử động cơ thể , vô cùng tự nhiên tựa đầu lên vai Kiều Xuyên Nam.

Đổi là lúc cô tỉnh táo, sớm đạp xuống giường .

Cơ thể giống như lò sưởi nhỏ tiến gần Kiều Xuyên Nam đang mang theo lạnh.

Lúc đầu Diệp Tri Tình rùng một cái, khi nhiệt độ nóng rực hạ xuống mang đến liền là sự thoải mái. Giống như con mèo cọ cọ hõm cổ , hai mí mắt cô bắt đầu đ.á.n.h .

Kiều Xuyên Nam một loạt động tác của cô câu dẫn đến cơ thể cứng đờ, động cũng dám động.

Cảm nhận thở đều đặn truyền đến bên tai, vô thanh nhếch khóe miệng. Cứ giữ nguyên động tác , cũng nhắm mắt .

Từ khi nộp đơn xin phép, Kiều Xuyên Nam liền thu dọn đồ đạc. Sau khi cấp phê chuẩn, ngừng nghỉ đến nhà ga. Từ Kinh Đô đến Uyển Thành tính toán chi li cũng mất bảy tiếng đồng hồ, lúc xuống tàu hỏa đến nửa đêm.

Có lẽ là bên viện nghiên cứu thông báo cho của nhà máy cơ khí, cử xe đến đón . Nếu tuyết lớn như , e là rúc ở nhà ga một đêm.

Làm việc liên tục nhiều ngày như , quả thực cũng mệt , nhắm mắt liền ngủ .

Có lẽ ông trời cũng tin Kiều Xuyên Nam trở về, trận bão tuyết rơi liên tục ba ngày thế mà tạnh. Trời tuy âm u, nhưng đối với Uyển Thành mà là một thời tiết hiếm .

Diệp Tri Tình mở đôi mắt mơ màng, giơ tay lên phát hiện cả đều giam cầm.

Lưng cô dán sát l.ồ.ng n.g.ự.c Kiều Xuyên Nam, bàn tay to lớn ôm lấy eo cô, thuận thế khóa c.h.ặ.t t.a.y cô, cả càng khảm c.h.ặ.t trong n.g.ự.c . Cằm tì lên đầu cô, thở kéo dài.

Chắc là tỉnh?

Trước đây lúc Diệp Tri Tình tỉnh , chỗ bên cạnh sớm lạnh ngắt, tự luật đến đáng sợ. Hôm nay giờ vẫn rời , thật đúng là chuyện phá thiên hoang đầu tiên.

Giữ một tư thế lâu , cô nhịn nghiêng đầu, tầm mắt vặn đối diện với yết hầu của .

Diệp Tri Tình đưa tay sờ sờ chỗ của , bằng phẳng nhẵn nhụi.

Trong mắt cô lóe lên sự tò mò, nhịn sờ qua. Còn kịp cảm nhận, chỉ thấy bàn tay to lớn bên eo siết c.h.ặ.t, trong lúc trời đất cuồng cô liền sấp lên Kiều Xuyên Nam. Tiếng kinh hô trong miệng còn kịp kêu , nuốt trở .

Đợi một lúc, động tĩnh gì.

Mộng Vân Thường

Diệp Tri Tình ngẩng đầu, liền thấy Kiều Xuyên Nam vẫn nhắm mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng phập phồng theo nhịp thở.

Làm cô giật nảy , hóa tỉnh.

Dưới mắt Kiều Xuyên Nam treo quầng thâm rõ rệt, công tác lâu như xem mệt c.h.ế.t . Trong lòng Diệp Tri Tình hiếm khi dâng lên một tia thương xót đối với , đang định rón rén xuống giường.

Ai ngờ bàn tay eo dùng sức, ấn c.h.ặ.t cả trong n.g.ự.c .

"Ngủ với thêm một lát nữa."

Giọng mang theo sự khàn khàn khi tỉnh ngủ, gợi cảm c.h.ế.t , hai tai cô ngứa, trái tim cũng lỡ một nhịp.

 

 

Loading...