"Anh ."
Mở cửa , một luồng gió lạnh liền lùa . Ngô Xuân Hoa bưng một cái chăn bông, ở bên ngoài. Kiều Xuyên Nam thấy , dịch sang bên cạnh một bước để Ngô Xuân Hoa .
"Thời tiết hạ nhiệt," Ngô Xuân Hoa đặt chăn trong tay lên giường lò, "Buổi tối e là một trận tuyết lớn rơi xuống, chăn các con đang đắp dày, dì đến đổi cho các con một cái."
"Để con cho."
Thấy Ngô Xuân Hoa thu chăn cũ , Diệp Tri Tình nỡ để bà động thủ. Vội vàng bò dậy, đưa chăn qua.
"Đêm khuya , các con nghỉ ngơi cho ."
Ngô Xuân Hoa nhận lấy, ý trong mắt càng sâu. Ném câu , liền ngoài.
"Sao...?" Diệp Tri Tình trải chăn , vươn tay nhỏ kéo kéo. Nghi hoặc về phía Kiều Xuyên Nam trong phòng, "Sao cảm giác ngắn?"
Vốn dĩ giường lò phòng cô nhỏ, cái chăn thế mà nhỏ.
Đây là chăn ?
Ngô Xuân Hoa ôm chăn đến trong sân trộm vui trong lòng.
Mùa thu bà tìm bật bông mua hai cái chăn, trong đó một cái Diệp Lão Nhị tác quái. Làm cho dài dài ngắn ngắn, vì thế còn bà đ.á.n.h cho một trận. Bà định sang năm mới , ngờ dùng ở chỗ .
Nam nam nữ nữ là chút chuyện đó .
Ngô Xuân Hoa quá hiểu .
Để hai đứa mỗi tối ôm , bà tin sẽ xảy chút gì!
Ngô Xuân Hoa đắc ý, chậc chậc... cái nhà nếu rời xa bà thì đây.
"Đang yên đang lành, bà vui cái gì?"
Mới phòng, Ngô Xuân Hoa liền Diệp Khai Minh oán thầm. Bà lườm một cái rõ to, một cái tát bốp chân ông.
"Ông thì hiểu cái gì!"
"Hít ——"
Diệp Khai Minh hít ngược một khí lạnh.
Nói chuyện thì chuyện, còn đ.á.n.h . Ông xoa xoa chỗ đ.á.n.h, vén lên xem bên quả nhiên in một dấu tay đỏ tươi.
Mụ vợ thật tàn nhẫn!
Trong phòng, Diệp Tri Tình càng so càng thấy đúng, cuối cùng dứt khoát dậy. Chân trắng nõn giẫm lên ga giường màu đỏ son, càng trắng đến ch.ói mắt.
Kiều Xuyên Nam bất động thanh sắc dời ánh mắt .
Kéo Diệp Tri Tình đang so đo với cái chăn , mở miệng : "Thời gian còn sớm, nên ngủ ."... Được thôi~
Suýt chút nữa quên ban ngày còn .
Trong bóng tối, hai dán cực gần, động một chút liền thể chạm đối phương. Diệp Tri Tình mở mắt, một chút buồn ngủ cũng .
Tuyết ngoài nhà rơi càng lúc càng lớn, cô thậm chí đều thể thấy tuyết đọng chạc cây rơi xuống đất, phát âm thanh trầm đục. Chân cô vô thức động đậy, cẩn thận cọ bên cạnh.
Diệp Tri Tình mấp máy môi, định chuyện liền giọng của Kiều Xuyên Nam vang lên bên tai cô.
"Không ngủ ?"
Nghe , Diệp Tri Tình thuận thế nghiêng đầu. Chỉ là hai xích quá gần, Kiều Xuyên Nam vặn đầu về hướng cô, lông mi của cô sượt qua cằm .
Giống hệt như một chiếc quạt nhỏ, quét thẳng trong lòng .
Hơi thở của Kiều Xuyên Nam rối loạn trong chốc lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-44.html.]
Đợi khi phản ứng , lặng lẽ kéo giãn một chút cách với Diệp Tri Tình.
Trong đêm tối, giác quan của con sẽ phóng đại lên gấp nhiều . Đối phương gì, đều thể nắm bắt một cách chuẩn xác.
Diệp Tri Tình: "..."
Không chứ, ý gì đây, ghét bỏ cô ?
Diệp Tri Tình nghiến răng.
Xưa nay chỉ phần cô ghét bỏ khác, gì chuyện khác ghét bỏ cô!
Nghĩ đến khuôn mặt chút biểu cảm của tên lúc đăng ký kết hôn, mặc dù lúc đó sắc mặt cô cũng chẳng tính là gì, cho bà chị thủ tục đăng ký cứ liên tục hỏi hai tự nguyện kết hôn .
mà... nếu cô mà đạo lý thì đó còn là Diệp Tri Tình ?
Trong mắt Diệp Tri Tình mang theo vài phần giảo hoạt.
Dứt khoát nghiêng qua, nép nửa bên trái của . Bàn tay mềm mại còn nắm lấy bàn tay to lớn của , "Xuyên Nam, tay lạnh thế ?"
Kiều Xuyên Nam: "..."
Tim đập nhanh hơn một chút.
Hơi thở của cô phả cổ trái , phác họa từng mảng ngứa ngáy chi chít. Sâu thẳm trong lòng càng giống như giấu một móng vuốt mèo, đang trêu chọc .
Yết hầu lăn lộn, cảm nhận sự mềm mại kề sát ở nửa bên trái, gân xanh tay Kiều Xuyên Nam nổi lên.
Mượn động tác nhích ngoài, thở dốc dồn dập vài cái.
"Đừng quậy."
Giọng vang lên trong bóng tối bình đến mức một tia gợn sóng, Diệp Tri Tình bĩu môi.
Anh bảo đừng quậy là đừng quậy ?
Dựa cái gì mà Diệp Tri Tình lời .
Cô những quậy, mà còn chơi lớn!
Mộng Vân Thường
Đang định nhích gần chỗ Kiều Xuyên Nam thêm chút nữa, ngờ đối phương dường như động tác của cô, tránh từ hại cô suýt chút nữa ngã nhào.
Hóa hai bất tri bất giác nhích đến mép giường lò, Kiều Xuyên Nam cũng suýt ngã xuống. May mà những bài huấn luyện trong quân đội thời niên thiếu bỏ phí, thủ nhanh nhẹn xoay xuống đất.
Cũng coi như còn chút lương tâm, kéo Diệp Tri Tình một cái.
Chỉ là cô vẫn đập trúng tay.
"Á——"
Diệp Tri Tình ôm lấy khuỷu tay hít ngược một khí lạnh, mắt đột nhiên sáng ngời, hóa là Kiều Xuyên Nam bật đèn lên.
"Bị thương ở ," Sắc mặt Kiều Xuyên Nam bình tĩnh, nếu đôi tai đỏ rực như rỉ m.á.u của lộ ngoài, thì cứ như thể chuyện từng xảy , "Để xem."
Anh sải bước tới, giọng trầm lực, mang đến cho cảm giác an cực lớn.
"Đều tại !"
Bởi vì đau đớn, hai mắt Diệp Tri Tình đỏ lên.
Chỉ thấy cẳng tay trắng nõn thon thả vài vết xước, chỗ nghiêm trọng còn rách da, thậm chí còn rỉ m.á.u đỏ.
"Có đau ," Kiều Xuyên Nam ho nhẹ một tiếng, "Trong phòng t.h.u.ố.c ?"
Loại vết thương trong mắt căn bản chẳng tính là gì, cần xử lý cũng thể khỏi, nhưng... đối phương là nữ đồng chí yếu ớt mỏng manh. Hơn nữa dự cảm, nếu thật sự như e là Diệp Tri Tình bây giờ thể bảo cút ngoài ngay lập tức.