Cô mở mắt , liền thấy Trương Thúy Thúy.
Đối phương giống như trộm, thấy cô tỉnh rõ ràng giật , đầu bỏ chạy.
"Trương Thúy Thúy!"
Diệp Tri Tình đuổi tới cửa, nhưng Trương Thúy Thúy sớm thấy bóng dáng.
Cô nhíu đôi mày xinh .
Tuy quả thực với Trương Thúy Thúy, nhưng gần đây hai thỉnh thoảng gặp còn chuyện, chắc thể tính là quen sơ sơ. phản ứng hôm nay của cô rõ ràng đúng, cô cũng ăn thịt gì mà chạy.
Thần kinh!
Diệp Tri Tình ngáp một cái, đang định về tiếp tục phơi nắng, thấy Diệp Lão Nhị xách túi đồ tức giận đùng đùng từ ngoài cửa .
"Chị!"
Cô nàng thấy Diệp Tri Tình liền la lên.
Đặt đồ trong tay lên bàn cái rầm, miệng cứ như s.ú.n.g máy.
"Chị, chị xem mồm miệng mấy đó mà tiện thế. Nói em tính toán cho em, đem mối hôn sự như thế cho chị... ý gì chứ, hôn sự vốn dĩ là của chị, em mà cướp thì em thành cái thứ gì!"
Diệp Tri Tình ung dung dựa ghế, giống như con mèo đang ngủ gật.
"Mấy mụ đàn bà đó cứ thấy nhà ! Cái thứ gì chứ, em thứ , tính toán cho con gái ruột... Chị, chị một câu chứ!"
Cô nàng hôm nay vẫn như thường lệ ngoài lượn lờ, cửa mấy mụ đàn bà túm lấy.
Từng cái miệng bình thường cứ như hồ lô cưa miệng, bây giờ từng một đều là cao thủ châm ngòi ly gián, chuyện c.h.ế.t cũng thể thành sống.
Diệp Lão Nhị mấy mụ đàn bà quấn lấy, lúc trong tai vẫn còn ong ong.
"Lời đều mày hết ," Diệp Tri Tình nghiêng , "Còn bảo tao cái gì?"
"Phui!" Nghĩ đến bộ mặt xí của mấy đó, Diệp Lão Nhị suýt chút nữa nôn cả cơm thừa , "Bọn họ quá đáng ghét, phá hoại tình cảm chị em chúng !"
Diệp Tri Tình đưa tay xoa đầu ch.ó của Diệp Lão Nhị.
Lông xù xù, đừng , cảm giác tay cũng tệ.
"Ngoan~"
"Đây là tóc em sáng nay mới chải xong!"
Diệp Lão Nhị dậy, bảo vệ mái tóc vàng hoe của .
Đợi khóe mắt liếc thấy gói đồ bên cạnh, oán thầm với Diệp Tri Tình, "Diệp Lão Đại, hôm nay em gặp một kỳ lạ. Anh chẳng gì, ném đồ lòng em luôn. Chạy còn đặc biệt nhanh, trong nháy mắt thấy ."
Diệp Tri Tình mở mắt .
Lời của Diệp Lão Nhị khiến cô nhớ tới Trương Thúy Thúy.
Cô về phía gói đồ , thấy bên trong cái gì cũng . Hai lọ hoa quả đóng hộp, hai gói bánh ngọt thậm chí còn hai dải thịt xông khói lớn, cùng thậm chí còn đặt một khúc vải may quần áo.
"Á! Đẹp quá, còn là vải Dacron."
Đó là một khúc vải màu hồng phấn, độc đáo nhất là bên còn hoa văn in chìm.
Mắt Diệp Lão Nhị lập tức sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-29.html.]
"Sao còn bức thư?"
Cô nàng cầm vải rũ mấy cái, đang định khoác lên điệu, thấy bên trong rơi một bức thư. Cô nàng nhặt lên, thấy cái tên bên mạnh mẽ về phía Diệp Tri Tình.
"Cho em ?"
Diệp Tri Tình thẳng dậy, đưa tay về phía cô nàng.
Trên phong bì chỉ tên cô, nét chữ ngay ngắn nhưng b.út lực cứng cáp, là đàn ông . Cô lục lọi trong đầu một lượt, thực sự ấn tượng rốt cuộc ai sẽ gửi cho cô thứ đồ như thế .
Sự tò mò của Diệp Tri Tình khơi dậy.
Cô cũng do dự, trực tiếp lấy bức thư bên trong . Đợi thấy dòng chữ đầu tiên, cô liền nhíu mày.
Diệp Lão Nhị ở bên cạnh mà thấp thỏm, "Chị, thế?"
Những thứ cùng với những bức thư là Lâm Kiến Đảng nhờ gửi tới.
Trong thư bày tỏ sự tiếc nuối đối với hôn sự của hai , những thứ là sắm sửa cho cô đó, tin cô sắp kết hôn, liền coi như quà mừng cùng gửi tới.
Mộng Vân Thường
Diệp Tri Tình: "..."
Nhà ai quà mừng tặng nhiều đồ thế , chỉ riêng hai dải thịt xông khói cũng tốn bảy tám mươi. Còn khúc vải nữa, thứ đồ tiền cũng khó mua . Lặt vặt cộng , e là hai trăm.
Diệp Lão Nhị cầm lấy bức thư trong tay Diệp Tri Tình xem.
"Cái quái gì thế," Diệp Lão Nhị hét lên một tiếng, vội vàng bịt miệng , "Cái tên Lâm Kiến Đảng bệnh ! Anh đây là sợ chị sống quá thoải mái ? Không , ý đồ gì."
Người nhà ai tặng đồ một tặng nhiều thế ?
Diệp Lão Đại chẳng qua chỉ xem mắt với một thôi mà, cuối cùng toang ? Quan hệ kiểu nên giống như c.h.ế.t mới đúng, kiểu đột nhiên đội mồ sống dậy dọa như thế!
Cái mà để Kiều Xuyên Nam , còn đ.á.n.h với Diệp Lão Đại?
Diệp Lão Nhị trong nháy mắt cảm thấy những thứ thơm nữa.
Cô nàng bỏ tất cả đồ trở , đang định cũng bỏ thư , Diệp Tri Tình cầm lấy.
"Mang đốt , nếu để lọt ngoài, tao là miệng cũng rõ."
Diệp Lão Nhị đặc biệt ngoan ngoãn, cầm đồ nhét trong lò đang cháy trong bếp. Nhìn chúng cháy sạch sẽ, lúc mới thở phào nhẹ nhõm: "Chị, những thứ thế nào?"
Nhận chắc chắn là thể nhận , ai sinh rắc rối gì.
Diệp Tri Tình nhớ tình cảnh lúc cô xem mắt với Lâm Kiến Đảng, tuy ngốc một chút nhưng sẽ chuyện dở thế . Cô luôn cảm thấy chuyện hôm nay bình thường, chỉ gói đồ , còn Trương Thúy Thúy.
Cô day day trán.
Gói đồ cũng ở nhà họ Diệp bao lâu, Diệp Khai Minh tan về nhà chuyện , sắc mặt lắm xách đồ rời .
Nhà Lâm Kiến Đảng ở nông thôn, lúc Diệp Khai Minh đạp xe đến đầu thôn, trời tối đen. Ông kéo khăn quàng cổ lên cao một chút, khi xác nhận nhà Lâm Kiến Đảng liền đặt đồ trong tay ở cửa, gõ cửa mấy cái nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm.
Lâm Kiến Đảng thấy động tĩnh mở cửa liền thấy đồ đất.
Anh mở xem, sắc mặt đổi. Cầm lấy đồ, nhanh ch.óng phòng . Mở xem, đồ bên trong quả nhiên thấy .
Lâm Kiến Đảng thể hiểu.
Anh nghiến răng, gân xanh trán nổi lên. Đặt đồ trong tay xuống, liền ngoài.