Đây việc gì.
Tuy công điểm cao, nhưng cực thối. Một ngày xuống, đừng cái khác, cả đều sắp hun cho ngấm mùi . Chỉ nghĩ đến cảnh tượng đó, khối bắt đầu buồn nôn.
“Đại đội trưởng, thể...”
“Không thể!”
Đại đội trưởng trừng mắt hổ.
Hình phạt định thể mặc cả?
Kiều Tri Hành , cả. Anh vốn chào đón ở điểm thanh niên trí thức, mùi còn , hun c.h.ế.t đám khốn kiếp đó!
Đại đội trưởng , đầu tiên tranh cãi với hung hăng trừng Kiều Tri Hành một cái.
“Chúng cứ chờ xem.”
“Tuổi lớn, khẩu khí ngược nhỏ,” đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , Kiều Tri Hành mới sợ , “ ở đây, động thử xem?”
“Mày——”
Người tức đến động thủ, những khác vội vàng ngăn .
“Nói nhảm với cái thằng phế vật ăn bám đàn bà gì? Chúng .”
Biểu cảm mặt Kiều Tri Hành lập tức thu , về phía đó.
“Mày cái gì?”
Anh đáp lời.
Không sợ Kiều Tri Hành, chẳng qua thấy bóng dáng của đại đội trưởng. Đánh thêm trận nữa cũng chẳng lợi lộc gì, đoán chừng còn phạt nặng hơn.
sự thờ ơ của , Kiều Tri Hành càng khó chịu.
Bước lên một bước, thanh niên trí thức vẫn luôn giúp vội vàng kéo .
“Đồng chí Kiều, đại đội trưởng đang ở phía , đừng xúc động.”
Kiều Tri Hành giận dữ đó.
Nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, nếu chút lý trí cuối cùng, nhất định đ.ấ.m nát mặt . Anh mím c.h.ặ.t môi, cắm đầu khỏi điểm thanh niên trí thức...
Bên , Từ Hạnh nấu cơm xong, đợi ở nhà hồi lâu cũng thấy bóng dáng Kiều Nhị Cẩu.
Mắt thấy trời mây đen tụ cực nhanh, gió cũng thổi ngày càng lớn. Cô nhíu mày, vẫn là ngoài tìm . Đến điểm thanh niên trí thức, cô hỏi một trong đó.
“Đồng chí, đồng chí Kiều ở đây ?”
Lại khéo, Từ Hạnh kéo chính là một trong những xung đột với Kiều Tri Hành. Anh sa sầm mặt mày, đang định gắt gỏng.
Thanh niên trí thức kéo Kiều Tri Hành đó vội vàng mở miệng.
“Cậu ngoài , ở đây,” nghĩ một chút, “Chính là hướng cô tới.”
Từ Hạnh gật đầu.
Sau thấy , mở miệng : “Cảm ơn đồng chí.”
Người đó mở miệng hừ lạnh một tiếng.
“Một con thợ săn rách nát, một thằng phế vật, khéo thành một đôi.”
Từ Hạnh xoay .
Đôi mắt như lưỡi kiếm về phía , trực tiếp dọa đó lùi mấy bước. Cô lúc mới thu hồi ánh mắt, xoay rời .
Người dọa nuốt nước miếng, la lối:
“Có... gì ghê gớm chứ, kiêu ngạo cái gì?”
“Được , cô chọc ,” bên cạnh ngăn , “Chọc cô gì?”
Khác với Kiều Tri Hành , Từ Hạnh lớn lên ở đây.
Có mâu thuẫn với Kiều Tri Hành, còn thể là vấn đề nội bộ thanh niên trí thức, đại đội trưởng cũng tiện can thiệp quá nhiều. Từ Hạnh thì khác, đó là trong thôn.
Chọc cô , tin lập tức đến tìm tất cả bọn họ gây phiền phức ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-257.html.]
Người đó dường như cũng cái lý , rốt cuộc ngậm miệng...
Trời dần tối đen, Từ Hạnh vẫn đang tìm . Tìm khắp tất cả những nơi Kiều Nhị Cẩu thể đến, cuối cùng phát hiện ở một chỗ trũng núi.
Từ Hạnh thở phào nhẹ nhõm.
“Khóc xong ?”
Kiều Nhị Cẩu hít hít mũi.
Mở to đôi mắt đỏ hoe ngang ngửa con thỏ, ôm lấy chân cô hu hu hu càng dữ hơn.
Từ Hạnh: “...”
Cô hít sâu một , nhịn xuống xúc động đá bay .
“Anh ?”
Kiều Nhị Cẩu vẫn hu hu hu ngừng.
Từ Hạnh: “...”
Không thể nhịn nữa, cô tát một cái qua, cắt đứt phép thuật của Kiều Nhị Cẩu.
“Chuyện bé tí tẹo, đáng để thành cái dạng ?”
“ cũng , nhưng mà... hu hu hu... nhưng mà nó mắng là phế vật, hu hu hu...”
Từ Hạnh: “...”
Giống như cái tát mở máy hát, Kiều Nhị Cẩu , lải nhải.
“... Cô , áp lực của lớn thế nào,” cảm thấy tủi cực kỳ, càng nghĩ càng tủi , “Từ nhỏ gặp một đôi bố đáng tin...”
“Lâu thế tin tức, chắc chắn quên .”
“Hu hu hu... đầu còn một ông trai ưu tú giống ,” Kiều Nhị Cẩu nấc một cái, “Đợi về , nhất định giới thiệu cho cô.”
“Hu hu hu... hai chắc chắn nhiều chuyện để ...”
Từ Hạnh: “...”
Cô cử động cái chân ôm, chịu đựng ma âm xuyên tai của Kiều Nhị Cẩu.
“Này, đủ ?”
“Vẫn, vẫn ...” Kiều Nhị Cẩu ôm chân cô buông, trong miệng vẫn lải nhải mở miệng: “Cứ lấy chuyện hôm nay mà , nếu đổi thành trai , chắc chắn sẽ cách hơn...”
“Chứ giống xúc động thế , đ.á.n.h với ... hu hu hu~”
Từ Hạnh: “...”
Hôm nay cô thừa thãi chuyến .
Nên cứ mặc kệ tự .
Dù một chút, cũng c.h.ế.t .
Từ Hạnh hít sâu một , đè nén sự bực bội trong lòng. Vào khoảnh khắc cuối cùng khi sự kiên nhẫn của cô biến mất, Kiều Nhị Cẩu cuối cùng cũng ngậm miệng.
Bên tai lập tức thanh tịnh, Từ Hạnh suýt chút nữa thoải mái xoa xoa tai .
“Đi ?”
“... Đi.”
Mộng Vân Thường
Kiều Nhị Cẩu ủ rũ cụp đuôi, theo Từ Hạnh.
Qua một hồi giày vò , trời tối đen. Hai chỉ đành dựa ánh trăng lên, phân biệt đường chân. Đi qua đường núi dốc , lúc sắp đến cửa nhà, một trận mưa lớn đột nhiên trút xuống.
Hai chuẩn , ướt như chuột lột.
Từ Hạnh vắt chân lên cổ mà chạy, Kiều Nhị Cẩu ngẩn vài giây. Mắt thấy bóng dáng cô chạy xa mấy mét, cũng cuống lên. Đâu còn màng đến thương xuân bi thu, hận thể mọc tám cái chân.
“Cô đợi với!”
Hè qua đông tới, là một năm.