Thập Niên 60 Xuyên Thành Con Gái Của Đồ Tể, Mỹ Nhân Gả Cho Xưởng Trưởng Nằm Thắng - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:49:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa xuống, cái bát bên tay trái lẳng lặng đẩy qua.

Quay đầu, liền bắt gặp khuôn mặt của Kiều Xuyên Nam.

Diệp Tri Tình: “...”

Đưa muôi canh qua, cứ nhận, cứ bắt cô động tay. Cô lườm , với vẻ mặt vô tội. Phó Nghiễn Cảnh cảnh , trái tim vẫn luôn thoải mái đột nhiên hửng nắng.

“Thịt gà mềm, canh cũng đậm đà,” đối diện với đôi mắt đen láy của Kiều Xuyên Nam, khiêu khích, “Ngon.”

“Thích là ...”

“Canh là hầm.”

“Thảo nào thơm thế,” tay cầm đũa của Phó Nghiễn Cảnh khựng , đó thần sắc như thường, “Đồng chí Kiều công việc giỏi giang, ngờ phương diện cũng là một tay cừ khôi.”

Ngón trỏ Kiều Xuyên Nam gõ nhẹ mặt bàn, .

“Tri Tình từ nhỏ mồm miệng kén chọn, nhưng chỉ thích ăn cơm nấu.”

Phó Nghiễn Cảnh: “... Thế ?”

Mộng Vân Thường

“Đương nhiên.”

Hai , tia lửa b.ắ.n tứ tung.

Diệp Tri Tình: “...”

Hay là, hai cứ uống chút ?

Cô đờ mặt , cầm bát của Kiều Xuyên Nam múc hai muôi lớn, đặt mặt hạ thấp giọng :

“Mau ăn .”

Cầm đũa lên, quên nhướng mày với Phó Nghiễn Cảnh đối diện.

Người nghiến răng hàm, tay cầm đũa, đốt ngón tay trắng bệch.

Tiếp theo, Diệp Tri Tình dám bất kỳ động tác nào nữa, hận thể biến thành khí. Một bữa cơm, cứ thế trầm mặc ăn xong.

“Hôm nay phiền đồng chí Diệp .”

“Không cần khách sáo.”

Diệp Tri Tình ngơ ngác.

Thức ăn là Kiều Xuyên Nam mua, cũng là nấu, cô cùng lắm mở cái cửa, thể phiền cái gì? Cô tìm hiểu sâu, đưa tay vỗ nhẹ vai Kiều Xuyên Nam.

“Đi tiễn đồng chí Phó .”

“Được.”

Kiều Xuyên Nam đột nhiên thu ý , cuối cùng nhếch khóe miệng lên.

Nhìn bóng lưng hai ngoài, Diệp Tri Tình ngã ghế thở dài một nặng nề. Không hai trường khí tương khắc , hễ sán gần tuyệt đối kết quả .

Đặc biệt...

Hít——

Anh sẽ chuyện Phó Nghiễn Cảnh từng ái mộ cô chứ?

Đầu óc Diệp Tri Tình đột nhiên lóe lên, càng nghĩ càng thấy khả năng . Cô tuy hậu tri hậu giác một chút, nhưng Kiều Xuyên Nam thì .

Tâm nhãn nhiều như cái sàng...

Diệp Tri Tình: “...”

Đột nhiên chột là thế nào?

Bên , hai trầm mặc xuống lầu, đều vô cùng ăn ý về phía gốc cây to bên cạnh bãi đất trống khu tập thể. Tán cây bao trùm, với ánh nắng ch.ói chang bên ngoài dường như ở cùng một gian.

“Có việc?”

“Tránh xa cô chút,” Kiều Xuyên Nam vẻ mặt ôn hòa, nhưng lời khách khí chút nào, “Mỗi xuất hiện đều mang rắc rối cho cô .”

Phó Nghiễn Cảnh đầu .

“Là cô , ?”

“Là chúng .”

Kiều Xuyên Nam thẳng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-254.html.]

Không ai nhường ai, giữa hai dường như tràn ngập khói s.ú.n.g tiếng động. Cũng giằng co bao lâu, cuối cùng vẫn là Phó Nghiễn Cảnh động đậy.

“... Vậy thích cô ?”

“Anh cảm thấy thế nào là thích?” Kiều Xuyên Nam khẩy một tiếng, “ chỉ cả đời đều sẽ bầu bạn bên cạnh , chúng sẽ mãi mãi ở bên .”

“Anh nhất .”...

Kiều Xuyên Nam cửa, liền thấy Diệp Tri Tình đang gục xuống bàn, trong khí mờ mịt tỏa một mùi rượu thoang thoảng.

Mày lặng lẽ nhíu .

Bước nhanh vài bước, quả nhiên thấy bàn thêm một cái chai thủy tinh.

Chất lỏng màu hổ phách ôn nhuận, đựng trong chai thủy tinh trong suốt tăng thêm vài phần quý giá cho nó. Miệng chai mở , bên trong vốn đầy ắp bây giờ chỉ còn đến bụng chai.

Bên tay Diệp Tri Tình đặt một cái cốc, còn non nửa cốc chất lỏng cùng màu.

Lại gần, chỉ ngửi thấy mùi chua ngọt.

“Tri Tình, Tri Tình?”

“Ưm...” Cô ấn tay Kiều Xuyên Nam đang đẩy cô, ngẩng mặt lên nhíu mày ngẩn hồi lâu, “Anh... là ai?”

Kiều Xuyên Nam: “...”

Khuôn mặt vốn trắng nõn nhuốm một màu đỏ ửng.

Đỏ ánh lên trắng, trắng thấu đỏ, như hoa đào lay động núi tuyết. Môi thấm ướt, đầy đặn tươi thắm hơn bình thường, vô thức hé mở, tựa như cánh hoa dính sương.

Đôi mắt mờ mịt nước, ngơ ngác mặt.

Một lát , đôi mày nhỏ nhíu càng c.h.ặ.t.

“Ái chà, đừng động...”

“Còn... còn động, em càng, càng rõ.”

Câu lầm bầm phía , âm lượng cực nhỏ, Kiều Xuyên Nam cũng ghé sát mới thấy cô gì.

Yết hầu trượt lên xuống, mắt đen u tối.

“Anh động.”

“... Anh lừa... lừa !”

Diệp Tri Tình phiền lắm.

Tính khí nhỏ nhen nổi lên, dứt khoát dùng tay nâng mặt mắt. Cô mở đôi mắt mơ màng sán gần, một hồi lâu.

Kiều Xuyên Nam nhướng mày.

vẫn cúi , ngoan ngoãn để mặc cô loạn.

Hai ghé sát cực gần, mùi thơm tỏa từ đối phương cứ chui tọt mũi . Bàn tay nhỏ mềm mại áp hai bên má, nhiệt độ lòng bàn tay cũng truyền sang.

Mắt càng tối hơn.

“Tri...”

“Ưm...” Diệp Tri Tình mặt, chút ghét bỏ nhíu mày, “Hóa cái đồ khốn... khốn kiếp!”

Cô thu tay về, bàn tay to nắm lấy. Dùng sức mấy đều rút , dứt khoát bỏ cuộc. Lắc lắc đầu, định gục xuống .

Kiều Xuyên Nam vô cớ đột nhiên ăn mắng: “...”

“Tri Tình, Tri Tình...”

Bên tai như con ong, cứ vo ve kêu, ồn ào đến mức đầu cô to . Cô nhăn mặt, đưa tay bịt tai mới phát hiện tay còn khác nắm.

“Câm miệng! Ồn... ồn c.h.ế.t .”

“Nói cho ,” Kiều Xuyên Nam xổm xuống, giọng nhẹ nhàng “Em uống cái gì?”

Cuối cùng cần ngửa đầu , tâm trạng Diệp Tri Tình hơn chút, cuối cùng chê phiền nữa.

Ngừng một hồi lâu, cô mới mở miệng.

“Bác Trương đưa sang... rượu mơ xanh gì đó,” vươn tay từ từ giơ một ngón tay, “Em... chỉ nếm một, một chút.”

Tầm mắt Kiều Xuyên Nam chuẩn xác rơi cái chai rượu bên cạnh.

 

 

Loading...