"... Không gì."
Diệp Tri Tình nhíu mày.
Lại kỳ quái trừng mắt một cái, mới về phòng.
Sau một hồi lăn lộn, cô mới coi như tỉnh táo . Ngồi bàn trang điểm trong phòng, đại mỹ nhân rạng rỡ chiếu trong gương, sự u uất tích tụ trong lòng mấy ngày nay, cuối cùng cũng tan một chút.
Gió ngoài nhà thổi tung rèm cửa hai bên cửa sổ, cũng móc lên vạt váy của Diệp Tri Tình.
Nơi mát mẻ hơn Uyển Thành nhiều.
Ở bên đó, ngày nào Diệp Tri Tình cũng nóng chịu nổi, hận thể vác cái quạt máy theo. ở đây, lẽ do cây cối cao lớn, chỉ nhiệt độ thấp mà còn thường xuyên mưa, tối nào cũng đắp chăn mới .
Không Kiều Xuyên Nam bên ngoài đang gì, động tĩnh ngày càng lớn. Cô khỏi nhíu mày, ngửi thấy một mùi thơm đặc biệt dễ chịu. Mở cửa , mùi thơm càng nồng.
Diệp Tri Tình nuốt nước miếng.
Cô về phía nhà bếp, mới nhấc chân thì cửa vang lên tiếng gõ. Đang chuẩn qua, trong bếp thò nửa .
"Tri Tình, mở cửa."
Diệp Tri Tình: "..."
Ai cần sai bảo, thấy cô đang chuẩn mở ?
Nhìn thấy họ Kiều là phát bực!
Diệp Tri Tình kiêu ngạo trừng mắt một cái, hừ lạnh tiếng, mở cửa thấy một ngờ tới.
"Đồng chí Phó... Phó?"
Phó Nghiễn Cảnh ngoài cửa mặc một bộ quân phục chỉnh tề, đôi mắt như chim ưng, khí thế càng thêm sắc bén tàn sát so với . Nếu mặc quân phục, thường thấy e là đường vòng.
Anh dường như bất ngờ, trong mắt bất kỳ d.a.o động nào.
“Đồng chí Diệp, lâu gặp.”
“Đồng chí Phó đến , mau .”
Diệp Tri Tình đang định chuyện, Kiều Xuyên Nam tới từ lúc nào, một tay ôm vai Diệp Tri Tình kéo cô sang một bên, một tay mở cánh cửa đang khép hờ .
Phó Nghiễn Cảnh mặt cảm xúc, lạnh nhạt gật đầu.
“Đồng chí Kiều.”
“Đồng chí Phó mau ,” mặt Kiều Xuyên Nam mang theo ý , “ công việc bận rộn, đồ đạc trong nhà đều là Tri Tình mới sắm sửa. Hơi bừa bộn, đừng để ý...”
“...”
Diệp Tri Tình rõ ràng phản ứng .
Cô tại chỗ, hai đàn ông to lớn đến , cứ cảm thấy là lạ...
“Tri Tình, rót nước cho đồng chí Phó.”
“... Ồ.”
Diệp Tri Tình im lặng bếp.
Nồi bếp đang hầm canh, bên trong ùng ục bốc nóng. Trên bàn bên cạnh bày mấy món ăn, thịt trứng cá đều , cũng bắt đầu chuẩn từ bao giờ.
lúc cô cầm lấy cái cốc, tên họ Kiều cũng .
Cô kéo hạ thấp giọng : “Anh giở trò quỷ gì thế?”
“Mời đồng chí Phó ăn cơm.”
Diệp Tri Tình mặt cảm xúc .
“Trước đây em luôn mời đồng chí Phó ăn bữa cơm,” biểu cảm Kiều Xuyên Nam đổi, màu mực trong mắt từ từ lan rộng, “Để cảm ơn ?”
Mộng Vân Thường
Đó là đây!
Từ khi xảy chuyện thư tố cáo, cô hận thể cách xa Phó Nghiễn Cảnh tám trăm mét.
Trời nãy mở cửa, thấy , tim Diệp Tri Tình suýt nhảy lên họng. Suýt chút nữa tưởng chuyện thư tố cáo ầm đến đây, lúc đó cô ngay cả chôn ở cũng nghĩ xong .
Đặc biệt...
Trong mắt Diệp Tri Tình lóe lên vẻ gượng gạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-253.html.]
Thời gian , thực cô nghĩ nhiều. Lúc đầu cũng tưởng thư tố cáo là vu khống, nhưng lật ký ức, quá khứ xâu chuỗi , mới tìm sự thật.
Đồng chí Phó hình như thực sự thích! cô!
Kiều Xuyên Nam dựa cửa bếp, từ cao xuống khuôn mặt sáng tối chập chờn của cô.
“Tri Tình, đừng để khách đợi lâu.”
“Hả? Ồ!”
Diệp Tri Tình lúc mới nhớ gì.
Cầm ấm bàn rót ít nước cái cốc rửa sạch, nghĩ nghĩ, vẫn cầm cái hũ bên bếp rắc ít đường trắng .
Lúc bưng cốc cửa, lưng truyền đến một tiếng hừ lạnh.
Tiếng nhẹ, Diệp Tri Tình suýt chút nữa còn tưởng nhầm.
Người là mời, hừ cái gì mà hừ!
“Đồng chí Phó, mau ,” khỏi bếp, cô Phó Nghiễn Cảnh vẫn đang : “Không ngờ khi về đơn vị, điều đến đây.”
Phó Nghiễn Cảnh gật đầu, ngập ngừng một lát mới mở miệng.
“ cũng ngờ...”
“Tri Tình, rượu ?”
Cô áy náy với Phó Nghiễn Cảnh, “Em qua xem thử.”
“Được.”
Nhìn tà váy thướt tha rời của cô, cụp mắt đen xuống, nhai nhai câu nãy hết trong lòng.
——Sẽ gặp em.
Mở cửa bếp, Diệp Tri Tình đưa rượu qua.
Đây là rượu ngon cô lùng ở hợp tác xã cung tiêu lầu, đang định hôm nào rảnh gửi về cho Diệp Khai Minh, ngờ hôm nay dùng .
Kiều Xuyên Nam xách lấy, để ý ném sang một bên.
Tầm mắt chằm chằm cô.
“Vừa nãy chuyện gì thế?”
Qua làn sương trắng lượn lờ, thấy đầu cá hầm trong nồi. Nước sốt màu nâu đỏ sôi sùng sục, cuốn theo đồ ăn kèm màu vàng trắng, thậm chí còn thấy hành hoa xanh điểm xuyết lác đác.
Diệp Tri Tình: “...”
Thức ăn sắp lò , đòi rượu cái gì.
“Tri Tình, hửm?”
Khóe miệng ngậm ý , khiến vô cớ dựng tóc gáy.
“Em với đồng chí Phó thể chuyện gì,” Diệp Tri Tình nuốt nước miếng, tránh ánh mắt nóng rực của , “Hơn, hơn nữa, mời ?”
Mắt kính của Kiều Xuyên Nam xẹt qua một tia u tối.
“Nếu việc gì, em...”
“Bưng thức ăn, thể ăn cơm .”
Anh mới ngốc đến mức để mặc Tri Tình ở chung một phòng với tên họ Phó.
Kiều Xuyên Nam tuy địch ý với Phó Nghiễn Cảnh, nhưng bữa cơm cực kỳ thịnh soạn. Tay nghề tệ, qua sắc hương vị đều đủ cả.
“Đồng chí Phó, uống chút rượu ?”
“Không,” Phó Nghiễn Cảnh từ chối, đó bổ sung một câu, “Buổi chiều còn công việc.”
Diệp Tri Tình thở phào nhẹ nhõm.
Cô chuyện xảy ở nhà họ Diệp, tái diễn ở đây nữa.
“Buổi trưa uống rượu cái gì,” Diệp Tri Tình cầm cái bát bên cạnh, múc đầy một bát thịt gà đưa qua, “Đồng chí Phó nếm thử canh xem ngon ?”