Thập Niên 60 Xuyên Thành Con Gái Của Đồ Tể, Mỹ Nhân Gả Cho Xưởng Trưởng Nằm Thắng - Chương 245

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:48:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Tri Tình lén lút mở cửa phòng, mới thò nửa cảm thấy cách đó xa một ánh mắt chằm chằm tới. Lập tức, dọa cô dựng cả tóc gáy.

Run rẩy đầu , thấy Lai Phúc đang xổm trong sân.

Đôi mắt ch.ó tròn vo chớp mắt chằm chằm cô.

Diệp Tri Tình thở phào nhẹ nhõm như sống sót tai nạn.

Ngón tay thon dài đặt lên môi, hiệu với Lai Phúc. Thấy nó xuống trở , cô lúc mới như kẻ trộm khỏi cửa phòng. Ánh mắt về phía nhà chính, thấy bên đó động tĩnh gì mới cẩn thận di chuyển ngoài sân.

Đang dắt xe đạp định , đụng một bóng lén lút khác.

"Suỵt——"

Cả hai đều sợ đến mức hít một khí lạnh.

Lại sợ kinh động đến Ngô Xuân Hoa đang ngủ, mỗi tự bịt miệng .

Rốt cuộc vẫn là Diệp Tri Tình phản ứng nhanh, đưa tay chỉ bên ngoài, thấy Diệp Lão Nhị gật đầu thật mạnh, cô vội vàng dắt xe ngoài. Chỉ là thứ rốt cuộc , trong lúc di chuyển thỉnh thoảng truyền đến những âm thanh vụn vặt.

Cô chỉ thể cẩn thận, cẩn thận cẩn thận.

Mãi cho đến khi khỏi cổng sân, căn phòng của Ngô Xuân Hoa vẫn động tĩnh gì, hai như sống sót tai nạn, thở phào một thật mạnh.

"Diệp Lão Đại! Em cầu xin chị ."

Diệp Tri Tình: "..."

Diệp Lão Nhị nghiến răng nghiến lợi.

Biết chỗ cách nhà lão Diệp xa, đè giọng xuống cực thấp.

Kể từ hôm đó cô xong câu , Ngô Xuân Hoa như tiêm m.á.u gà, lập chí truyền hết công phu tay nghề của cho Diệp Tri Tình, mấy ngày nay sống gọi là nước sôi lửa bỏng.

Tại việc?!

Cô đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ của .

Trong bếp khói xông lửa nướng, cứ cảm thấy còn rạng rỡ chiếu như nữa...

Ngô Xuân Hoa lẽ cảm thấy một con cừu là chăn, một bầy cừu cũng là chăn, dứt khoát đóng gói Diệp Lão Nhị nhét luôn.

"Diệp Lão Đại, chị xem," nhắc đến chuyện , Diệp Lão Nhị đầy bụng oán thán, "Nên để em chị thế nào cho đây."

Diệp Lão Nhị chỉ ăn sẵn, thích nấu cơm. Bắt cô nàng động tay, cô nàng thà để c.h.ế.t đói còn hơn.

Hai chị em , đều đau thương thở dài một .

Hai im lặng khỏi con hẻm, Diệp Lão Nhị cuối cùng cũng mở miệng hỏi: "Diệp Lão Đại, chị thật sự định đến chỗ rể ?"

Diệp Tri Tình đau khổ nhắm mắt .

"Này, xem nào."

Thấy Diệp Tri Tình để ý đến , Diệp Lão Nhị vẫn sáp gần.

"Em thấy đúng đấy," cô nàng hất cằm, lời kinh , "Chị mà , rể cũng t.h.ả.m quá , thế thì cái hôn nhân kết chẳng cũng như kết ."

Diệp Tri Tình: "..."

Mộng Vân Thường

Cô xoa đầu ch.ó của Diệp Lão Nhị.

Nói lắm, nữa.

Diệp Lão Nhị gạt tay Diệp Tri Tình , vuốt mái tóc rối, miệng vẫn lầm bầm ngừng.

"Chị điều kiện của rể xem, con rể đốt đèn l.ồ.ng cũng tìm thấy . Công việc , trai, đối xử với chị cũng ... Diệp Lão Đại, chị cũng thể nha."

Diệp Tri Tình dựng lông mày lá liễu lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-245.html.]

"Mày rõ cho chị, cái gì gọi là chị ?"

"Còn, còn chị ," Diệp Lão Nhị rướn cổ lên, ỷ việc hai đang dắt xe đạp tiện đ.á.n.h , cái miệng nhỏ như s.ú.n.g máy, "Em vẫn còn nhớ lúc chị xuất giá thế nào."

"Diệp Lão Đại, đàng hoàng."

"Không thể cảm thấy cần xuống nông thôn nữa, là qua cầu rút ván đá ."

Diệp Tri Tình: "..."

Cô để xe đạp sang một bên, mới xắn tay áo lên. Diệp Lão Nhị lập tức rụt cổ , xoay nhanh nhẹn leo lên xe đạp, trong nháy mắt đạp xa mười mét.

Diệp Tri Tình: "..."

Cô nghiến răng, lộ một nụ dữ tợn.

Đồ ch.ó, coi như mày chạy nhanh!

chạy hòa thượng chạy miếu, tối về sẽ xử lý nó.

Để thoát khỏi ma trảo của Ngô Xuân Hoa, hai chị em đặc biệt dậy thật sớm. Đến đơn vị việc, vẫn bao nhiêu . Diệp Tri Tình mở cửa sổ tiệm cơm , để khí vẩn đục bên trong tản .

Mặt trời vẫn mọc, thỉnh thoảng một hai luồng gió mát từ ngoài cửa sổ thổi .

Diệp Tri Tình thoải mái nheo mắt , khéo thấy Trương Quế Hoa và Lâm Siêu Mỹ hai từ ngoài cửa , dính dính nhão nhão mà đau cả răng.

Vào chào hỏi cô một tiếng, Lâm Siêu Mỹ đang định rời , Trương Quế Hoa gọi .

Lấy một chiếc khăn tay sạch sẽ, chỉ chỉ mồ hôi lấm tấm trán . Lâm Siêu Mỹ nhận, mà đưa mặt sáp gần.

Ý gì, cần cũng .

Diệp Tri Tình: "..."

Trương Quế Hoa lườm yêu một cái, mặt treo nụ e thẹn.

vốn tính cách ỏng ẹo, cầm khăn tay định lau mồ hôi cho , bất ngờ chạm ánh mắt sáng lấp lánh của Diệp Tri Tình.

Trương Quế Hoa: "..."

Còn lau thế nào nữa.

Nhìn Lâm Siêu Mỹ đang lưng về phía Diệp Tri Tình, cô luống cuống tay chân nhét khăn tay tay , đó đẩy bếp . Làm xong tất cả những việc , mới đỏ mặt sang.

"Vừa nãy cái gì cũng thấy."

"Tớ cái gì cũng thấy hết ."

Mặt Trương Quế Hoa lập tức đỏ bừng.

"Cậu——!"

Giậm chân đang định gì đó để lấy thể diện, thấy cửa xuất hiện một trai trẻ trắng trẻo trai, cô đầu cũng ngẩng mà buông một câu.

"Nhìn cho chuẩn giờ, bây giờ giờ cơm... Ơ, đến đây?"

"Chị Quế Hoa, em đến tìm ."

Giang Chi Hoán vẫy vẫy tay, đôi mắt trong veo về phía Diệp Tri Tình. Trương Quế Hoa sững sờ, mặt hiện lên một dấu hỏi to đùng.

Đang định chuyện, cực kỳ ngoan ngoãn một câu.

"Chị, em đến đưa đồ."

Nói , từ trong túi bên hông lấy một phong bì thư đưa qua, nhỏ giọng bổ sung một câu, "Đây là bố em gửi tới, bảo em nhất định tận tay giao cho chị."

 

 

Loading...