Thập Niên 60 Xuyên Thành Con Gái Của Đồ Tể, Mỹ Nhân Gả Cho Xưởng Trưởng Nằm Thắng - Chương 242

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:48:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tri Tình, cùng , ?"

Giọng trong trẻo mang theo chút khàn khàn, mang theo sự dụ dỗ. Ánh mắt Diệp Tri Tình khẽ động, nhưng trong đầu kìm hiện lên dáng vẻ Diệp Khai Minh ngoài sân vẫy tay với cô khi rời khỏi nhà lão Diệp...

Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Kiều Xuyên Nam, sự mong đợi ẩn sâu bên trong khiến mày cô nhíu càng sâu hơn. Cô mấp máy môi, cuối cùng vẫn dời mắt dám .

Trong phòng yên tĩnh trở , nhưng âm thanh bên ngoài vẫn ồn ào như cũ.

Trên rơi xuống một ánh nóng rực, cô dũng khí cử động. Không khí xung quanh như ai đó rút hết, cô dần cảm thấy thở nổi.

Tim cũng đập thình thịch.

Diệp Tri Tình mím môi, tay bất giác buông lỏng dây thắt váy. Nhận thấy khí thế của bên cạnh càng lúc càng đáng sợ, đang định chạy trốn. Ai ngờ, một bàn tay to túm c.h.ặ.t lấy vai cô, chân dài thuận thế móc một cái, Diệp Tri Tình vốn cạnh cách đến một cánh tay trong nháy mắt di chuyển đến đối diện .

Bắp chân thon thả trơn bóng chạm chân , cách lớp quần áo cũng thể cảm nhận sự cứng rắn trong đó.

"Két——"

Cái ghế kéo mạnh, ma sát với mặt đất thô ráp phát âm thanh ch.ói tai.

Tim Diệp Tri Tình đập điên cuồng.

Vừa kéo giãn cách với , nhưng giây tiếp theo ấn c.h.ặ.t trong ghế. Không đợi cô phản ứng, Kiều Xuyên Nam thẳng cô, khí thế càng thêm lẫm liệt.

"Anh là chồng của em, mới nên là quan trọng nhất trong mấy chục năm của em!"

Anh thật sự tức giận .

Diệp Tri Tình từng thấy như thế bao giờ.

Kiều Xuyên Nam trong ấn tượng mày mắt ôn hòa, đối xử với cô càng là ung dung chu đáo. Cho dù là lúc mới bắt đầu, cũng chỉ là nghiêm túc xa cách một chút. bây giờ, đường quai hàm căng c.h.ặ.t, lông mày nhíu đến mức thể kẹp c.h.ế.t con ruồi.

Hai mắt đỏ ngầu, mặt âm trầm đến mức thể vắt nước.

Bàn tay nắm vai cô càng là run rẩy, cánh tay bỗng chốc nổi đầy gân xanh, mang theo vẻ của sức mạnh xen lẫn sự hoang dã... Diệp Tri Tình buộc ngẩng đầu thẳng , chỉ cảm thấy xương cốt của sắp bóp nát .

Vừa mới nhíu mày, Kiều Xuyên Nam như nhận điều gì, mạnh mẽ buông cô .

Không còn vẻ bình tĩnh thường ngày, giống như đứa trẻ sai chuyện, nhanh ch.óng dậy.

Hơi thở nặng nề, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng định.

"Xin , là mất kiểm soát, em chứ."

"... Không ."

Diệp Tri Tình sững sờ, lúc mới ngẩng đầu về phía .

Bầu khí căng thẳng lúc dần trở nên cứng nhắc, giữa hai dường như thêm một bức tường vô hình, sờ thấy .

thích cảm giác ...

Tuy cô từ nhỏ nương tựa Diệp Khai Minh mà sống, nhưng lời của Kiều Xuyên Nam cũng lý, cô quả thực nên từ chối, nhưng mà... Lông mày Diệp Tri Tình nhíu càng sâu hơn, đáy lòng bỗng dâng lên một sự thôi thúc, đang định mở miệng thì thấy lên tiếng .

"Em nghỉ ngơi cho khỏe," giọng càng thêm khàn đặc.

Diệp Tri Tình thậm chí còn phát hiện, kể từ cuộc tranh cãi , ánh mắt Kiều Xuyên Nam dường như còn rơi cô nữa...

"Anh còn việc, ngoài một chuyến ."

Diệp Tri Tình: "..."

Nhìn bóng lưng hoảng hốt, chút ý vị chạy trốn của , cô dựa lưng ghế, lông mày cũng nhíu ngày càng c.h.ặ.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-242.html.]

Ở một nơi khác trong khu gia thuộc, Tùy Ngộ An cầm b.út, đang cúi đầu gì đó bàn. Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, giật , cây b.út trong tay cẩn thận vạch một đường mực đen lên giấy thư.

Tùy Ngộ An: "..."

Nghe tiếng cửa vẫn đang vang lên, bực bội vuốt tóc.

"Đến đây đến đây, từ từ thôi," Tùy Ngộ An mở cửa, "Nhà của sắp dỡ ——"

Nhìn thấy Kiều Xuyên Nam ngoài cửa, giọng bỗng nhiên cao lên nhiều.

"Sao !"

"Sao thể là ?"

Không đợi phản ứng, Kiều Xuyên Nam chút khách khí .

Không gian căn nhà nhỏ, là kết cấu một phòng ngủ một phòng khách. Vừa cửa, thu hết bộ gian đáy mắt. Trình Lệnh Hòa là quân nhân, Tùy Ngộ An dường như cũng nhiễm tác phong nghiêm túc của quân đội.

Đồ đạc sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế đến cũng bới nào.

Trong phòng khách ngoài một bộ bàn ghế đơn giản thì là cái bàn học kê sát cửa sổ, bên đặt mấy quyển sách dày như cục gạch, nhưng chính giữa bày biện lộn xộn mười mấy bức thư, cái nào cái nấy đều phồng to.

Người nhận bên đều là cùng một cái tên.

Kiều Xuyên Nam: "..."

Bỗng nhiên hối hận vì đến tìm .

Tùy Ngộ An ngẩn vài giây, phản ứng mới đóng cửa. Nhìn thấy vẻ mặt mưa gió sắp đến của Kiều Xuyên Nam, bày bộ dạng xem náo nhiệt chê chuyện lớn.

Thư cũng nữa, ném b.út lên bàn, tiện hề hề sáp gần.

"Lại cãi với vợ ?"

Kiều Xuyên Nam: "..."

Nhìn Tùy Ngộ An đầy mặt hóng hớt, lời đến bên miệng đổi.

"Hôm nay ngủ với ."

Tùy Ngộ An: "!"

Không chứ? Ý gì đây?...

Đêm dần về khuya, Diệp Tri Tình giường. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu xuống đất, cô nghiêng đầu vị trí trống rỗng bên cạnh, tức đến mức trùm chăn kín đầu.

Mộng Vân Thường

Giỏi lắm, đều học thói bỏ nhà ?

Trằn trọc lăn qua lộn hơn nửa đêm, Diệp Tri Tình cũng ngủ từ lúc nào, khi tỉnh trời sáng bảnh.

Vị trí bên cạnh vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, chút dấu vết nào của việc ngủ qua.

Diệp Tri Tình: "..."

Có bản lĩnh thì cả đời đừng về!

Hậm hực rửa mặt xong, cánh cổng sân vẫn đóng c.h.ặ.t càng tức chỗ trút. Cái thời tiết quỷ quái cũng hùa theo náo nhiệt cái gì, mà còn nóng hơn mấy ngày .

Chút gió mát do cái quạt mang , xoa dịu sự nóng nảy .

 

 

Loading...