Mặt trời lên, nhiệt độ xung quanh cũng tăng cao, chỉ trong căn nhà cũ vẫn còn giữ một chút mát mẻ. Diệp Tri Tình bàn, cầm quạt mát quạt gió. Kiều Xuyên Nam từ ngoài cửa bước , bóng dáng cao lớn che khuất ánh sáng ngoài nhà.
Cả gian cũng trở nên chật chội hơn.
Anh sải bước đến gần, khách khí xuống bên cạnh cô.
Diệp Tri Tình nhịn nhích sang một bên, còn quên phàn nàn một câu.
“Nóng, đừng dựa gần như .”
Trên mang theo nóng.
Gương mặt thanh tú mồ hôi, trông sảng khoái sạch sẽ.
Diệp Tri Tình vẫn cầm quạt quạt cho mấy cái.
“Có nóng ?” Cô , đôi mắt trong veo xinh mang theo sự tò mò, “ , nhà chính chuyện với bố?”
Chiếc quạt điện duy nhất của nhà lão Diệp ở đó.
Nếu Diệp Lão Nhị kéo cô qua đây, cô cũng sớm đó .
Kiều Xuyên Nam nắm lấy tay Diệp Tri Tình, lấy chiếc quạt trong tay cô. Sức của lớn hơn Diệp Tri Tình nhiều, quạt gió mang cũng lớn hơn nhiều.
“Hai đứa sinh đôi sai, đang mắng.”
“Thảo nào.”
Hai đứa sinh đôi còn đáng ăn đòn hơn cả Diệp Lão Nhị!
Nghịch thì đúng là nghịch, Lai Phúc thấy hai đứa cũng kẹp đuôi đường vòng. Cũng gì, đến mức cha Diệp vốn khoan dung nhân từ với con cái cũng nổi nóng.
Diệp Tri Tình chút tò mò.
“Đi, chúng qua đó xem.”
“Không vội,” đối diện với ánh mắt nghi hoặc của cô, Kiều Xuyên Nam lúc mới chậm rãi lật sổ cũ, “Em ai ngoan ngoãn lời, ai dễ bắt nạt?”
Diệp Tri Tình: “…”
“Anh… thấy hết ?”
Kiều Xuyên Nam gật đầu, cảm thấy đủ còn quên thêm một câu.
“Không sót một chữ.”
Ánh mắt Diệp Tri Tình lảng .
Trong lòng cũng chút chột …
“Anh… ,” đầu óc đột nhiên trống rỗng, tài ăn lanh lợi ngày thường đều trở thành vô dụng. Đang định hỏng thì cho hỏng luôn, Diệp Tri Tình linh cơ khẽ động, “Anh ở ngoài cửa lén em và Lão Nhị chuyện!”
“Đồng chí Kiều, quá thất vọng .”
Diệp Tri Tình vu khống ngược , đang chuẩn chuồn thì ngờ ôm lấy eo.
Không những chạy , ngược còn tự đưa lòng Kiều Xuyên Nam.
“Tri Tình, với em, cùng một chiêu thể dùng thứ hai.”
Diệp Tri Tình: “…”
Đồ đàn ông thối, bản lĩnh thì buông cô !
“Trả lời câu hỏi của , hửm?”
Anh đến gần, giọng khàn khàn còn xen lẫn chút dụ dỗ.
Diệp Tri Tình vô cớ cảm thấy tai ngứa, nhịn mà kéo giãn cách với .
Ánh mắt Kiều Xuyên Nam rơi khuôn mặt Diệp Tri Tình.
Anh chiếc ghế dài trong phòng, đầu ngửa , đôi chân dài vắt chéo, tay phe phẩy chiếc quạt từng nhịp một, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã thoải mái.
Mộng Vân Thường
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-239.html.]
Trái ngược với là Diệp Tri Tình.
Đầu óc cô xoay chuyển thật nhanh, suýt chút nữa thì ép c.h.ế.t.
Nhìn dáng vẻ xem kịch vui của Kiều Xuyên Nam, cô lập tức bừng tỉnh đại ngộ.
Tên khốn kiếp đang trêu chọc cô!
Diệp Tri Tình giận từ trong tim, gan to tày trời, túm lấy cánh tay c.ắ.n một cái lên đó. Sau đó cô đẩy mạnh , nhanh ch.óng xuống đối diện .
"Suỵt——"
Nghe thấy tiếng hít một khí lạnh thật thấp, cảm giác nóng nảy Diệp Tri Tình lúc mới thấy giảm ít.
Cô trừng mắt , lầm bầm oán trách một câu.
"Già mà đắn!"
"Em cái gì?"
Giọng cô nhỏ, Kiều Xuyên Nam đang bận tâm đến chỗ c.ắ.n nên rõ.
"Không gì."
"Thật ?"
"Đương nhiên là thật!"
Lời c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt của Diệp Tri Tình xen lẫn sự phô trương thanh thế, đặc biệt là cô còn hất cằm lên, đôi mắt hạnh mở to. Dường như để chứng minh độ tin cậy của , cô phối hợp gật đầu.
những động tác rơi mắt Kiều Xuyên Nam trở thành chột che giấu.
Anh nhướng mày, cô như thấu suốt việc.
"Ồ?"
Mồ hôi Diệp Tri Tình sắp tuôn .
Cô nhớ Trương Quế Hoa từng , các đồng chí nam để ý nhất là yêu già. Nếu , bất kể là ai cũng sẽ ghi thù. Kiều Xuyên Nam tuy vẻ ngoài trông vẫn , nhưng rốt cuộc cũng lớn hơn cô ít tuổi.
Hơn nữa cũng nhiều tâm địa xa... Diệp Tri Tình nhịn mà rùng một cái.
"... Ừm, trời còn sớm nữa, em xuống bếp giúp một tay."
Bỏ cái cớ , cô chạy trốn như bay.
Kiều Xuyên Nam bóng lưng Diệp Tri Tình, khóe miệng nhịn mà cong lên...
Con rể yêu quý khó khăn lắm mới về một , Ngô Xuân Hoa hận thể lôi hết mười tám ban võ nghệ của . Tiếc là thời gian hạn, còn thêm một đứa Diệp Lão Nhị chuyên kéo chân .
Mới một bàn sáu món mặn một món canh.
Kể từ khi Diệp Tri Tình và Diệp Lão Nhị lượt lấy chồng và , Diệp Khai Minh cũng thăng chức, cơm nước nhà lão Diệp ngày càng hơn. Đặc biệt là Diệp Lão Nhị, cái đồ ham ăn , ở hợp tác xã cung tiêu hễ thấy cái gì ngon là vơ vét một phần mang về nhà.
Một tháng tiền lương cũng đủ cho cô nàng tiêu pha, đến cuối tháng còn để bà già bù thêm chút đỉnh.
Ngô Xuân Hoa sắp ghét bỏ cô nàng c.h.ế.t !
"Ăn cơm ăn cơm," Diệp Khai Minh thức ăn bàn, hai mắt sáng rực, "Mẹ nó ơi, mau lấy chai rượu lão Tăng tặng mấy hôm đây."
"Hôm nay vui vẻ, uống với Xuyên Nam một ly cho ."
Diệp Tri Tình: "..."
Bố cô cũng thật là, vì uống chút rượu mà chiêu gì cũng dùng.
Rõ ràng là ông uống, cứ lôi Kiều Xuyên Nam .
Chút toan tính nhỏ nhặt của Diệp Khai Minh đương nhiên qua mắt Ngô Xuân Hoa, tuy trong lòng bà đảo mắt xem thường, nhưng động tác tay hề do dự, nhanh nhẹn lấy rượu đưa qua, còn quên trừng mắt cảnh cáo ông một cái.
"Xuyên Nam," Diệp Khai Minh rượu thì còn quan tâm cái khác, đến mãn nguyện, rót cho Kiều Xuyên Nam một ly, "Nào!"