Thập Niên 60 Xuyên Thành Con Gái Của Đồ Tể, Mỹ Nhân Gả Cho Xưởng Trưởng Nằm Thắng - Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:48:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không cần, say.”

Giọng trầm , trông thực sự tỉnh táo. Diệp Tri Tình dù cũng sống cùng lâu như , thể phân biệt say .

“Anh say .”

“Không .”

“Anh say thật .”

Kiều Xuyên Nam nhíu mày suy nghĩ một lúc.

Anh cầm lấy bát canh giải rượu trong tay cô ngửa cổ uống cạn, cuối cùng từng chữ một.

“Anh say.”

Diệp Tri Tình: “…”

là say thật

Kiều Xuyên Nam lúc tỉnh táo chuyện ấu trĩ như .

Trương mụ cảnh , trong mắt đầy ý .

“Kiều… Ây~”

Vừa một chữ, Trương mụ thấy Kiều Xuyên Nam đột ngột dậy, kéo Diệp Tri Tình ngoài cửa. Anh cao chân dài, Diệp Tri Tình chạy lon ton mới theo kịp.

Trong nháy mắt, kéo cô đến cổng sân.

Nếu say, nhưng chuyện ấu trĩ. Nếu say, nhưng thể nhận chính xác chiếc xe của trong một hàng xe đạp.

Anh nhẹ nhàng đặt Diệp Tri Tình lên yên , chân dài vắt qua, chiếc xe lướt vài mét.

“Vợ, chúng về nhà.”

Mộng Vân Thường

Diệp Tri Tình hoảng hốt thôi.

Sợ hất xuống, cô đành nắm c.h.ặ.t lấy áo lưng .

Trương mụ đuổi đến cửa, chỉ thấy bóng lưng hai : “…”

nên đuổi theo ?

Diệp Tri Tình lớn từng , bao giờ sợ mất mật như hôm nay.

Giữa trưa nắng gắt như , cô dám đội cả mũ. Cảm nhận cơn gió nóng phả mặt, trán lấm tấm mồ hôi, ướt cả tóc mai bên má.

Diệp Tri Tình dám lau.

Người đạp xe dường như sức trâu vô tận, chân đạp nhanh như bay. Suốt đường nhanh như gió giật, cô kịp để ý đến mái tóc thổi rối, chỉ thể ôm c.h.ặ.t eo .

Chỉ sợ đột nhiên lên cơn say, ném cô xuống mương nước thối!

Kiều Xuyên Nam say rượu tuy điên một chút, nhưng hai cũng thuận lợi đến cổng Xưởng cơ khí.

Cô giơ cổ tay lên đồng hồ.

Ừm, rõ ràng là quãng đường hơn một tiếng, rút ngắn thành bốn mươi phút…

Diệp Tri Tình nào dám để đạp xe nữa!

Tim cô bây giờ sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c , dù từ cổng xưởng đến khu tập thể gia thuộc cũng xa, để đề phòng vẫn nên bộ. Nhìn Kiều Xuyên Nam đang dựa tường, ánh mắt mơ màng, khuôn mặt trắng trẻo ửng lên một màu hồng nhàn nhạt.

Mồ hôi trán ướt tóc mai, khiến nó mềm mại dán thái dương, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dồn dập.

Nếu đến gần, còn thể thấy tiếng thì thầm gọi tên cô.

Diệp Tri Tình: “…”

Dáng vẻ của bây giờ chắc cũng trèo lên xe đạp nổi nữa.

Đối mặt với ánh mắt tò mò của nhân viên trực ban phòng bảo vệ, cô cúi đầu dắt chiếc xe sang một bên, nửa dìu nửa đỡ Kiều Xuyên Nam .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-231.html.]

Người cũng khá hợp tác, khó chiều như đồng chí lão Diệp, nào cũng Ngô Xuân Hoa cho một cái tát mới chịu ngoan ngoãn!

Kiều Xuyên Nam dù cũng là một đàn ông trưởng thành, cao hơn cô nhiều như , hình nhỏ bé của Diệp Tri Tình chịu nổi, mỗi bước đều vất vả. Cô thở hổn hển, lau mồ hôi trán.

Nếu hai bây giờ chung một sổ hộ khẩu, theo tính cách của cô sớm ném xuống .

“Tri Tình, Tri Tình…”

“Phiền c.h.ế.t , im miệng cho !”

Nghe tiếng gọi tên như tụng kinh bên tai, Diệp Tri Tình nhịn nhịn mới nhảy dựng lên cho một cái tát.

Kiều Xuyên Nam dồn trọng lượng cơ thể lên cô.

Bước chân tuy chút vững, nhưng mỗi bước đều định.

Cằm tựa lên đỉnh đầu thơm ngát của cô, chút tủi .

“Tri Tình…”

Diệp Tri Tình sắp trợn trắng cả mắt.

Lần lẽ là một sự cố, nhưng mà còn uống say như , thì đường lớn mà ngủ!

“Vợ, vợ… của … của …”

Bước chân khựng , tim cũng lỡ một nhịp.

Diệp Tri Tình đầu , vặn đối diện với đôi mắt mơ màng của . Cô mấp máy môi, còn kịp gì thì mắt đột nhiên hoa lên. Hai lập tức đổi vị trí, giây tiếp theo nước b.ắ.n tung tóe dùng che chắn hết.

ôm c.h.ặ.t trong lòng, dính chút nước nào.

Chỉ là thể tránh khỏi, vạt váy ướt.

so với cô, Kiều Xuyên Nam mới là t.h.ả.m thực sự.

Quần áo lưng ướt sũng, nước chảy dọc theo sống lưng xuống. Không lâu , nơi hai nhanh ch.óng tạo thành một vũng nước nhỏ.

Đang là lúc nóng nhất của mùa hè, nên cần lo cảm lạnh.

mà…

Diệp Tri Tình tức giận ló đầu khỏi lòng , thì thấy bóng lưng gầy gò của Ngô lão thái cầm chậu nước nhanh ch.óng trốn nhà.

Vốn dĩ chăm sóc kẻ say rượu đủ phiền , còn bày trò với cô!

Nếu cô thể nhịn thì sẽ mang họ Ngô của Ngô lão thái.

“Anh tự cho vững.”

Diệp Tri Tình sa sầm mặt, đang chuẩn đạp cửa lấy thể diện thì kẻ say rượu kéo buông.

“Tri, Tri Tình, nóng.”

Diệp Tri Tình: “…”

Khuôn mặt trắng trẻo ửng lên hai vệt hồng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, mồ hôi trán càng lúc càng túa . Đầu tựa vai Diệp Tri Tình, thở phun đều nóng hổi.

Vẻ uy nghiêm trong đôi mắt phượng tinh xảo tan biến sạch sẽ, mang theo sự trong trẻo ngây ngô của trẻ con.

Không còn khí thế nghiêm túc, đắn bức như ngày thường, toát vài phần trong sáng ngây ngô… Ngón tay thon dài nắm lấy chiếc cúc áo thứ hai áo sơ mi, nhưng dù cố gắng thế nào cũng cởi .

Đành về phía Diệp Tri Tình, ấp a ấp úng gọi một tiếng.

“Tri Tình…”

Diệp Tri Tình: “…”

lấy mạng già mà!

xung quanh một lượt, lén lút như ăn trộm mà gạt tay đang cởi cúc áo . Nào còn sức tìm Ngô lão thái gây sự, cô dìu kẻ say rượu ngay.

Có lẽ vì giờ đa đều đang , nên đường về gặp ai. Sau khi thuận lợi về đến nhà, Diệp Tri Tình suýt nữa thì mất nửa cái mạng. Cô thở hổn hển, còn chút sức lực nào.

 

 

Loading...