Thập Niên 60 Xuyên Thành Con Gái Của Đồ Tể, Mỹ Nhân Gả Cho Xưởng Trưởng Nằm Thắng - Chương 226

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:48:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh bớt !"

Hai sống cùng lâu như , Diệp Tri Tình thể gì.

Vươn tay bịt miệng , cho đắc thủ. Ai ngờ tên lưu manh hôn lên lòng bàn tay cô, dọa cô lập tức rụt tay về. Chỗ hôn nóng rực, bàn tay càng run rẩy.

Diệp Tri Tình trừng lớn mắt, dường như ngày đầu tiên mới quen .

"Anh... , ..."

Môi đỏ mấp máy, thật sự tìm từ ngữ thích hợp để hình dung , cuối cùng dứt khoát ngậm miệng .

"Anh ?"

Kiều Xuyên Nam nhướng mày, mang theo sự phóng túng nên lời.

Diệp Tri Tình cảm thấy, của lúc mới là thực sự. Chứ là nhét một cái vỏ bọc khuôn phép, hành sự rập khuôn, mà sắp cùng thế hệ với đồng chí Diệp Khai Minh .

Thấy cô ngẩn ngơ , nghiêng đầu sang.

"Hửm?"

Diệp Tri Tình: "..."

Da mặt nếu thể mỏng hơn một chút, thì càng .

Nếu đem dáng vẻ phóng đãng hình hài hiện tại của ngoài, mười e là chín rưỡi cho rằng cô đang bịa đặt. Nửa còn , ước chừng cũng tưởng cô điên .

Nhà cũ cái lợi của nhà cũ, đó là đông ấm hè mát.

Cứ đến đêm là đặc biệt mát mẻ, so với phòng điều hòa đời cũng chẳng kém là bao, Diệp Tri Tình còn đắp một tấm chăn mỏng mới cảm lạnh. Ban ngày tuy cũng nóng, nhưng hơn nhiều so với những căn nhà lầu giống như l.ồ.ng hấp.

Trên chiếc giường giữa phòng, Diệp Tri Tình rúc trong vòng tay Kiều Xuyên Nam, nhắm mắt ngủ say.

Gió mát lùa từ cửa sổ hé mở, giường rụt .

Cô rên rỉ một tiếng, cọ cọ l.ồ.ng n.g.ự.c , bàn tay lớn hờ hững đặt bên hông lập tức siết c.h.ặ.t, giữ c.h.ặ.t lấy eo cô. Diệp Tri Tình cảm thấy thoải mái, vươn tay định gỡ nó .

Chủ nhân của bàn tay nếu thể ngoan ngoãn như , cô đó cũng sẽ tức đến ngứa chân răng.

Không những buông, còn giữ c.h.ặ.t luôn cả tay cô.

Diệp Tri Tình: "..."

Cô khó nhọc mở mắt , trong mắt mang theo sự mơ màng tỉnh ngủ.

Đầu ngẩng lên hai giây, an nhiên xuống. Cuối cùng, nhắm mắt giọng mềm mại hỏi.

"Xuyên Nam, mấy giờ ?"

Mộng Vân Thường

"Sắp sáu giờ ," Kiều Xuyên Nam cũng mới tỉnh xoa xoa mi tâm, cầm chiếc đồng hồ đầu giường liếc một cái, giọng trầm thấp khàn khàn, "Vẫn còn sớm, thể ngủ thêm một lát."

"Ừm..."

Diệp Tri Tình mơ màng đáp một tiếng.

Kiều Xuyên Nam cảm giác buồn ngủ.

Bàn tay vòng qua eo cô buông, chỉ , còn siết c.h.ặ.t cánh tay hơn. Người trong lòng dường như chút thoải mái, mượn việc trở để tránh xa vòng tay . Anh vươn cánh tay dài, kéo cô lòng.

Tấm lưng mỏng manh dán sát l.ồ.ng n.g.ự.c dày rộng, chiếc cằm kiên nghị đặt đỉnh đầu cô.

Diệp Tri Tình ngoài việc nhíu mày khó chịu lúc đầu, phản ứng gì khác.

Mùa hè đến , cô mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-226.html.]

Chất liệu mềm mại suôn mượt, cũng canh của Ngô Xuân Hoa nuôi béo lên, là váy vốn dĩ may nhỏ, phác họa bộ đường nét cơ thể cô. Không tay, cổ áo cũng khoét sâu, lộ đôi cánh tay mềm mại và mảng da trắng ngần n.g.ự.c.

Bàn tay lớn bên hông chậm rãi trượt lên, bao lâu dừng cánh tay cô.

Kiều Xuyên Nam trong đàn ông thời đại coi như là trắng , nhưng so với Diệp Tri Tình vẫn đủ . Bị làn da như tuyết đầu mùa nền, bàn tay lớn đó lập tức đen mấy tông. Sự đan xen giữa trắng và đen, mang đến cho sự kích thích thị giác cực lớn.

Gió mát hề khách sáo đường hoàng nhà, thổi tung rèm cửa sổ bên cạnh.

Cảm nhận sự mát mẻ , Diệp Tri Tình thu trong lòng .

Ánh mắt Kiều Xuyên Nam tối sầm .

Nắm lấy bờ vai lạnh của cô, bàn tay lớn còn giữ c.h.ặ.t eo cô.

"Tri Tình."

"Ừm..."

Diệp Tri Tình cử động cơ thể, khẽ đáp một tiếng.

Chỉ là phát âm thanh, nụ hôn cuồn cuộn ập đến chặn môi.

còn ngủ nữa.

đối phương căn bản cho thời gian phản ứng, kéo Diệp Tri Tình mới tỉnh táo sự hỗn loạn sâu hơn... Lồng n.g.ự.c rắn chắc chèn ép cô, bàn tay lớn càng ngang ngược luồn kẽ tay, mười ngón tay đan c.h.ặ.t cô...

Sương mù mỏng buổi sáng sớm vẫn tan, mặt trời trốn trong mây chịu ló dạng.

Nhiệt độ trong phòng đang từ từ tăng lên.

Trên vầng trán nhẵn bóng của Kiều Xuyên Nam phủ một lớp mồ hôi mỏng, đôi mắt thanh minh ôn hòa ngày thường màu tối sẫm thế. Bàn tay lớn vòng qua eo Diệp Tri Tình, để nó dán sát .

Không hề khách sáo cạy mở khớp hàm của cô, công thành đoạt đất bên trong...

Ánh mắt Diệp Tri Tình mê ly.

Cánh tay mềm mại trắng trẻo bất giác vòng lên vai , đối phương dường như nhận sự khích lệ động tác càng mạnh bạo hơn. Mà đối với sự tấn công của Kiều Xuyên Nam, cô luôn thể chống đỡ, chỉ thể động bước theo nhịp độ của .

Lồng n.g.ự.c rắn chắc đè lên cô, từng chút từng chút chèn ép thở của cô.

Cho đến khi sắp nghẹt thở, lúc mới buông .

Khuôn mặt thanh tú hiếm khi nhuốm một tầng ửng đỏ nhạt, màu môi tươi tắn khiến Kiều Xuyên Nam thần sắc ung dung ngày thường thêm vài phần quyến rũ. Mái tóc mềm mại rủ xuống vầng trán nhẵn bóng của , mang theo sự non nớt và vô hại.

Kiều Xuyên Nam thở dốc: "Tri Tình..."

Bàn tay lớn bên hông men theo chiếc váy ngủ lụa là chậm rãi trượt lên...

Mang theo sự ngứa ngáy tê dại, khiến trái tim Diệp Tri Tình run rẩy.

Tránh ánh mắt nóng rực của , cô nắm lấy bàn tay đó, c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt .

"Không ."

Bàn tay lớn đó cứng đờ, ngay đó loạn lên, dùng hành động để bày tỏ sự từ chối của .

Diệp Tri Tình đỏ bừng mặt, hổ c.h.ế.t.

"Anh... Xuyên Nam, Kiều Xuyên Nam!"

"Ưm," Bàn tay lớn rốt cuộc cũng dừng động tác, Kiều Xuyên Nam ôm c.h.ặ.t cô lòng, giọng truyền từ hõm cổ còn xen lẫn sự tủi , "Tri Tình..."

 

 

Loading...