Ông liếc Ngô Xuân Hoa một cái.
"Cho dù Tri Tình mau ch.óng thai, cũng đến mức như ..." Người cha già hôm nay nhất định vài lời công bằng cho con gái, "Bà như , áp lực của Tri Tình cũng lớn."
"Cái gì?"
Ngô Xuân Hoa bước lên một bước, rút tẩu t.h.u.ố.c ông nhét miệng .
" lúc nào..."
Tuy thời gian bà vì chuyện con cái mà điên cuồng một trận, đây là vì tình cảm của hai vợ chồng trẻ , đó bà chẳng từ bỏ ?
Ngày nào cũng hầm canh đó là vì Diệp Tri Tình thể chất yếu, bà đây là bồi bổ cho con gái t.ử tế , nhưng mà...
"Đứa trẻ uống thì với là ," Ngô Xuân Hoa phịch xuống đối diện Diệp Khai Minh, bắt đầu cãi chày cãi cối, "Ông cũng ! Biết mà còn nhắc một tiếng?"
Diệp Khai Minh: "..."
Bà vợ quá vô lý!
Mấp máy môi, đang định chuyện thấy Ngô Xuân Hoa bắt đầu lau nước mắt.
"Đứa trẻ Tri Tình quá lương thiện," Bà sụt sịt mũi, mang theo sự xót xa tràn đầy, "Sau nếu bắt nạt thì ?"
Diệp Khai Minh: "..."
Lục lọi trong bụng nửa ngày, cũng tìm từ ngữ thích hợp để phàn nàn.
Đành đầu sang một bên, mắt thấy tâm phiền!
Diệp Lão Nhị: "..."
Bàn tay nắm túi vải run rẩy.
Ngửi thấy mùi thơm tỏa từ bên trong, cô nhịn nuốt nước bọt, cẩn thận thò đầu .
"Mẹ, ... còn mang ?"
"Mang cái gì mà mang!" Ngô Xuân Hoa đỏ hoe mắt, bực tức lầm bầm lườm cô một cái, "Bảo chị mày về, nó ở bên đó một tao yên tâm. Cứ ... cứ tao bắt nó uống canh nữa."
Diệp Lão Nhị: "..."
Đối với Diệp Lão Đại thì là gió hòa mưa bụi, đối với cô núi lửa phun trào, thì là bão táp ầm ầm.
Trái tim của đồng chí Xuân Hoa , đều lệch đến tận nách !
"Lề mề cái gì? Còn mau !"
Diệp Lão Nhị: "..."
Vì Giang Chi Hoán, cô mang án tích, bây giờ là tầng ch.ót của chuỗi thức ăn nhà họ Diệp, ngay cả cặp sinh đôi ghét ch.ó chê cũng trèo lên đầu cô. Đổi là bình thường, cô kiểu gì cũng tranh luận với đồng chí Xuân Hoa một phen!
Bây giờ, chỉ thể nuốt giận bụng...
Diệp Lão Nhị đành đạp xe đạp, ngoan ngoãn hướng về phía Xưởng cơ khí.
Tháng bảy tháng tám chính là lúc nóng nhất trong năm, mặt trời đỉnh đầu tỏa bộ nhiệt lượng, ánh nắng trắng xóa ch.ói mắt, gió thổi mặt đều là gió nóng.
Cô thở hổn hển mồ hôi nhễ nhại, cuối cùng cũng đến Xưởng cơ khí nửa giờ.
còn đến đích, thấy tiếng ồn ào trong đó còn xen lẫn tiếng c.h.ử.i rủa the thé. Nếu đổi là bình thường, cô kiểu gì cũng qua đó xem náo nhiệt, nhưng hôm nay là mang theo nhiệm vụ đến.
Diệp Lão Nhị trong lòng tiếc nuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-221.html.]
Chỉ là càng về phía nhà Diệp Lão Đại, âm thanh càng rõ ràng.
Đôi lông mày rậm nhíu thành hai con giun nhỏ.
Trực giác mách bảo cô điều , Diệp Lão Nhị còn mang dáng vẻ kiệt sức đạp bàn đạp bay tốc độ. Lúc đến cửa nhà Diệp Tri Tình, quả nhiên thấy một đám vây quanh cổng lớn. Cô vội vàng xông tới, chặn những bà thím đó ở bên ngoài.
"Mày gì!" Bà lão tóc hoa râm đỡ phụ nữ trẻ bên cạnh, phun nước bọt Diệp Lão Nhị, "Đụng trúng phụ nữ t.h.a.i mày đền nổi ?"
" , mày cũng quá đáng ."
"Còn , dù cũng là nhà của cựu xưởng trưởng, đúng là kiêu ngạo mà."
Người câu dứt lời, Diệp Tri Tình bên cạnh tát một cái qua.
"Chát" một tiếng, trong trẻo vang dội, đè bẹp tất cả những âm thanh mồm năm miệng mười chỉ trích Diệp Lão Nhị.
Bà lão đ.á.n.h ngẩn một lúc lâu mới phản ứng .
Lập tức lăn đất, lóc om sòm lăn lộn.
" mà một trẻ tuổi đ.á.n.h! Á... lớn tuổi thế , cô mà đ.á.n.h . Trời ơi! xong ... sống nổi nữa."
Mộng Vân Thường
"Mẹ!"
Một phụ nữ trung niên vội vàng đỡ bà lão đang lăn lộn đất, đầu lạch cạch chỉ trích Diệp Tri Tình.
"Mọi mau đến xem , lớn tuổi thế bậc vãn bối đ.á.n.h, còn thiên lý ..."
"Quá bắt nạt ."
"Cô là vợ xưởng trưởng thì thể bắt nạt như ?"...
Nghe những lời tố cáo của những , xen lẫn với tiếng ve kêu phiền phức, Diệp Tri Tình vô cùng mất kiên nhẫn trợn trắng mắt.
Diệp Lão Nhị một bên trừng mắt với những bà thím đang mắng cô, một bên tò mò hỏi.
"Diệp Lão Đại, chuyện là ?"
"Đến cướp nhà."
Thời buổi ai cũng nhà.
Nhà mà các xưởng thể phân chia hạn, ngoài việc cả nhà mười mấy miệng ăn chen chúc trong căn nhà sáu mươi mét vuông, thực còn một nhóm thuê nhà sống qua ngày, nhưng nhà cũng thuê là thuê . Thế , căn sân nhỏ của Diệp Tri Tình gia đình mới chuyển đến nhắm trúng.
Sân nhỏ nhiều phòng, gian cũng rộng.
Có thể thoải mái hơn nhiều so với việc cả nhà chen chúc trong một phòng khách hai phòng ngủ.
Lúc Diệp Tri Tình về, bắt gặp cả gia đình đang cạy khóa. Nghe Diệp Tri Tình là chủ nhà, lập tức bỏ chạy. Gia đình chính là vô , may mà cô về kịp lúc. Nếu thật sự để họ đắc thủ, đến lúc đó đuổi cũng dễ dàng như .
Diệp Lão Nhị xong, nhăn nhó mặt mày.
"Căn nhà phân cho rể , khác còn thể đến cướp?"
"Đương nhiên là thể cướp," Diệp Tri Tình mấy , gằn từng chữ một : "Bởi vì bọn họ hổ mà."
Để đàn bà trong nhà ngoài ầm ĩ, còn dẫn theo một mang thai, đàn ông trong nhà tàng hình đẽ. Ba chữ hổ , thật sự đàn ông nhà diễn giải một cách triệt để.
Nghe thấy lời , Ngô lão thái kích động .
Bà lăn lộn càng dữ dội hơn, kéo cái giọng khàn khàn của gào .
"Đánh cái già của thì thôi , còn mắng là hổ. xong , thật sự xong ... Đây là ép c.h.ế.t mà!"