"Nghiễn Cảnh nhiệm vụ , tạm thời ở nhà, hai mang thịt về ."
Phó Nguyên thấy Diệp Khai Minh phía Diệp Tri Tình, đôi mắt trong veo sạch sẽ như ban đầu của cô, rốt cuộc cũng dịu sắc mặt xuống.
Lại miếng thịt đó.
Ít nhất cũng mười cân, thậm chí còn một tảng mỡ lợn.
là của Xưởng liên hiệp thịt, ngay cả loại hàng hiếm cũng thể kiếm !
"Thế ," Bố Diệp dứt khoát đặt thịt lợn trong bếp, "Thằng bé Nghiễn Cảnh cứu con gái hai , ân tình lớn như nếu con gái lấy chồng... Khụ! Chỉ là chút thịt lợn, thật sự đáng là gì."
Diệp Khai Minh hắng giọng một cái, chút ngại ngùng .
Thấy con gái trừng mắt một cái, Diệp Khai Minh vô cùng chột .
Vốn là lời trêu đùa của Diệp Lão Nhị.
Nói nhiều , ông cũng nhớ luôn. Người nhà với đùa thì , nhưng bây giờ là ở mặt chị gái ...
"Chị Phó, đây là đặc sản em mang về lúc công tác, dùng để hầm canh ," Diệp Tri Tình đặt đồ trong tay xuống, còn mặt mũi nào mà ở nữa, "Em phiền chị nữa."
Cô tê rần cả da đầu, kéo Diệp Khai Minh luôn.
"Nghiễn Cảnh là công an, đây là việc nên ," Phó Nguyên lúc mới phản ứng , cản hai , "Món quà quá quý giá , thật sự thể nhận."
"Chị Phó cứ nhận , em thật lòng cảm ơn đồng chí Phó. Nếu , em cũng thể ở đây nguyên vẹn nữa."
Phó Nguyên lời giật .
Phó Nghiễn Cảnh từ Kinh Đô trở về, hề gì khác, cô thật sự xảy chuyện gì.
Thấy trong mắt Phó Nguyên lộ vẻ mờ mịt, Diệp Tri Tình giải thích đơn giản một lượt.
"Chị Phó, chị nhất định nhận lấy!"
Nhân lúc cô đang ngẩn , Diệp Tri Tình nháy mắt với bố Diệp.
Nhìn bóng lưng như chạy trốn của hai bố con, bàn tay đang định giữ của cô cứ thế giơ giữa trung.
Phó Nguyên: "..."
Trong lòng buồn , chút tư vị.
Cô gái Diệp Tri Tình , cô cũng thích, chỉ tiếc là duyên với nhà họ Phó...
Nghĩ đến Phó Nghiễn Cảnh, mặt Phó Nguyên nét sầu lo bao phủ.
Ra khỏi nhà họ Phó, Diệp Khai Minh chút ảo não vỗ vỗ miệng , giống như một đứa trẻ sai chuyện.
"Con gái, bố suýt chút nữa thì gây rắc rối cho con ."
Nhìn nếp nhăn mặt và mái tóc bạc đầu cha già, Diệp Tri Tình nỡ trách ông.
"Bố, bố gì ," Cô đương nhiên ném nồi lên đầu Diệp Lão Nhị, "Nếu Lão Nhị đùa lung tung, bố cũng sẽ nó dắt mũi xuống mương, lớn thế mà chẳng chín chắn chút nào!"
Diệp Tri Tình sớm xử lý cô .
Từ khi chuyện của cô ở Kinh Đô, cái đứa đừng nhắc tới bao nhiêu hả hê.
Cô nhịn cô lâu lắm !
Mộng Vân Thường
Miệng Diệp Khai Minh mấp máy, nhưng rốt cuộc lời cầu xin...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-212.html.]
Đạo lý t.ử đạo hữu bất t.ử bần đạo, ông vẫn hiểu.
Từ khi Diệp Tri Tình , Kiều Xuyên Nam liền tâm ý lao nghiên cứu, mấy ngày chợp mắt . Râu ria lún phún xanh đen cằm mọc , mắt cũng treo hai quầng thâm dày cộp.
Quần áo vẫn chỉnh tề, chỉ là giống như chủ nhân của nó mang theo sự mệt mỏi toát từ trong ngoài.
Ngón tay thon dài đang cầm một tập tài liệu, một bàn tay trắng trẻo đột nhiên vươn tới.
"Sư Kiều, uống ngụm nước ."
Giọng kiều mị, hàm lượng nước cực cao, mà xương cốt đều mềm nhũn. Nữ đồng chí phô bày góc độ xinh nhất của , cằm hất lên, e thẹn Kiều Xuyên Nam.
Cô đặc biệt tìm ngóng.
Gia thế Kiều Xuyên Nam , ngoại hình , năng lực cũng giỏi, quả thực chính là bạn đời hảo đo ni đóng giày cho cô !
Bị quấy rầy dòng suy nghĩ, sắc mặt Kiều Xuyên Nam quả thực thể gọi là .
Giọng càng còn sự ôn hòa như ngày thường, mang theo sự lạnh lẽo chất vấn:
"Cô đây bằng cách nào?"
Bồ lão đem bộ những kẻ thùng rỗng kêu to các bên nhét mạ vàng đày vòng ngoài cùng của viện nghiên cứu, cách ly họ với đội ngũ cốt lõi. Chỉ là... Lông mày Kiều Xuyên Nam nhíu thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.
Cũng quan tâm đến khuôn mặt đột nhiên tái nhợt của cô , cầm điện thoại lên một .
"Sư Kiều, em , ..."
"Đã , thì gánh chịu hậu quả."
Khuôn mặt nữ đồng chí càng trắng bệch.
Cô Bồ lão quản lý nghiêm ngặt đến mức nào, nếu chuyện vỡ lở trả về là nhẹ.
Anh... đây là hủy hoại cô !
Nữ đồng chí sợ hãi vô cùng, còn tâm trí quyến rũ nữa. Còn cầu xin thêm, ai ngờ Kiều Xuyên Nam thiết diện vô tư căn bản cho cô cơ hội hối hận. Cũng gì với đầu dây bên , nhanh đồng chí phòng bảo vệ đến.
Mang vẻ mặt đầy hổ đưa cô .
Tâm tư kiều diễm đó nặng bao nhiêu, bây giờ hận bấy nhiêu.
"Kiều Xuyên Nam, là !"
Người của phòng bảo vệ hề thương hoa tiếc ngọc chút nào.
Câu c.h.ử.i tiếp theo còn kịp thốt , bịt miệng lôi ngoài.
Kiều Xuyên Nam như thấy, rốt cuộc còn tâm trí nghiên cứu tài liệu nữa. Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, trong phòng thí nghiệm tĩnh lặng đặc biệt rõ ràng. Liếc tờ lịch treo tường, thở dài một .
"Sao ?" Bồ lão chắp tay lưng, từ ngoài cửa bước , "Còn trẻ tuổi mà thở dài ."
Kiều Xuyên Nam dậy, "Thầy."
Bồ lão bước đến gần, cầm tập tài liệu bàn lên xem, hài lòng gật đầu.
"Cuối cùng cũng sờ đến mép, cũng uổng công chúng vất vả lâu như ."
Nhắc đến chuyện , mặt Kiều Xuyên Nam cũng hiện lên ý .
Nghiên cứu Động lực đẩy ngược thực ban đầu là do học giả nước ngoài đề xuất, lúc đó chỉ một khái niệm mơ hồ. Còn bọn họ, là đội ngũ đầu tiên thực sự bắt tay nghiên cứu.