Nếu tại cái thùng cơm , ông ngoài từ sớm , thể thằng nhóc Phó Nghiễn Cảnh giành !
" ," Diệp Tri Tình trừng mắt Kiều Xuyên Nam, cả đều kìm kẹp c.h.ặ.t chẽ, "Buông , lát nữa họ bây giờ."
"Không buông!"
Kiều Xuyên Nam ôm c.h.ặ.t lấy cô, nhất quyết chịu buông tay.
Diệp Tri Tình: "..."
Lẽ lúc cô nên đ.ấ.m nổ cái đầu ch.ó của !
Lông mày Phó Nghiễn Cảnh nhíu cực sâu, "Đồng chí Diệp..."
" ," Diệp Tri Tình để thấy cảnh , chỉ nhanh ch.óng đuổi họ , "Chỉ là lúc cửa cẩn thận đổ cái giá thôi, cần lo lắng."
Đang chuyện, mắt bỗng sáng lên.
Hóa là Kiều Xuyên Nam vươn cánh tay dài, bật đèn trong phòng lên.
Ánh đèn xuyên qua khe cửa, truyền đến trong mắt , lông mày Phó Nghiễn Cảnh cũng giãn ít.
"Đã như , thì chúng đây," Phó Nghiễn Cảnh dặn dò vài câu, một chút cũng vẻ lạnh lùng ban ngày, "Đồng chí Diệp, nghỉ ngơi cho ."
"Được... Á..."
Diệp Tri Tình nghiêng đầu, đôi mắt xinh chứa đầy vẻ giận dữ.
"Đồng chí Diệp, cô ?" Nghe thấy tiếng hít khí lạnh truyền từ bên trong, lông mày Phó Nghiễn Cảnh nhíu , "Hay là cứ để chúng xem ."
"!"
Lưu Tam Mao và Tằng phó xưởng trưởng đồng loạt gật đầu.
Nhìn xem, sắp đấy!
Diệp Tri Tình che dái tai c.ắ.n, trừng mắt Kiều Xuyên Nam, "Đều tại ..."
Ai ngờ đối phương khẽ một tiếng.
Đứng mặt Diệp Tri Tình, ánh mắt thâm thúy dừng cô. Đối phương nghiêng mặt, dường như tránh ánh nóng bỏng của . Sau đó, liền thấy Kiều Xuyên Nam cao giọng trong ánh mắt kinh khủng của Diệp Tri Tình.
"Có thể... bây giờ tiện lắm."
Lưu giám đốc: "!"
Tằng phó xưởng trưởng: "!"
Phó Nghiễn Cảnh: "..."
"Đây là," Tằng phó xưởng trưởng nhớ một chút, hai mắt sáng lên, "Ái chà! Không ngờ Kiều xưởng trưởng công tác về nhanh thế."
Ông và Lưu giám đốc , mặt đều mang theo nụ bỉ ổi giống hệt .
Kiều Xuyên Nam ở trong cửa khẽ đáp một tiếng, "Thời gian qua, Tri Tình nhà cảm ơn các vị chăm sóc."
"Không cần khách sáo, đây đều là việc nên ," Lưu Tam Mao ho nhẹ một tiếng, chắp tay lưng. "Đã như , thì chúng phiền nữa."
Tằng phó xưởng trưởng hiểu ý ngay lập tức, xoay trở về phòng đối diện.
Thần sắc Phó Nghiễn Cảnh chút ảm đạm.
Anh gì, nhấc chân định rời thì Lưu Tam Mao chặn .
"Chàng trai trẻ, chú gặp cháu thấy thiết," Cơ hội đó bỏ lỡ , thể để chạy thoát, Lưu Tam Mao xoa tay, "Hay là chúng tìm một chỗ chuyện cho đàng hoàng?"...
Trong cửa, Diệp Tri Tình cả sắp bốc khói.
Cô thể tưởng tượng ngày mai Lưu giám đốc và Tằng phó xưởng trưởng, hai kẻ sợ thiên hạ loạn, sẽ dùng ánh mắt như thế nào để cô...
Trời sập !
Khuôn mặt cô dữ tợn trong chốc lát, đang bình thản ung dung mặt mà nghiến răng nghiến lợi.
"Kiều Xuyên Nam!"
"Tri Tình," Anh mỉm vuốt tóc Diệp Tri Tình, ánh mắt luôn dừng cô, từng dời nửa phần, "Đã lâu gặp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-182.html.]
Cơn giận đang dâng cao bỗng nhiên khựng , từ từ tan biến.
Diệp Tri Tình vẫn trừng mắt một cái.
"Sao đến đây?"
Không nên ở cái nơi Đại Tây Bắc ?
Dường như hiểu ý nghĩa trong mắt Diệp Tri Tình, Kiều Xuyên Nam hiếm khi chút ngơ ngác. thể tiết lộ quá nhiều, đành xuống bên cạnh cô tránh .
"Thầy cho nghỉ phép."
Gọi điện thoại đến nhà họ Diệp mới cô cũng đến Bắc Kinh.
Sau đó vội vàng chạy đến nhà khách, ngờ tình cờ thấy cảnh cô và Phó Nghiễn Cảnh ăn cơm... Nghĩ đến đây, Kiều Xuyên Nam nhịn ánh mắt trầm xuống.
"Tri Tình, ngoài để ý một chút."
"Em cũng trẻ con."
Diệp Tri Tình rõ ràng hiểu ý , còn kỳ quái một cái.
Kiều Xuyên Nam: "..."
Hai lâu gặp, lãng phí thời gian một quan trọng, đành bỏ qua chủ đề .
Chỉ là mới mở miệng, Diệp Tri Tình giành .
" , tìm em?"
Còn thể chuẩn xác ôm cây đợi thỏ trong phòng cô như , đây là cạy cửa ?
Kiều Xuyên Nam gì, chỉ từ trong túi móc một tờ giấy.
Cô cầm lấy xem, mặt chính của tờ giấy in rõ ràng ba chữ Giấy Kết Hôn.
Diệp Tri Tình: "..."
Đồng chí Kiều Xuyên Nam, lắm.
"Đi, đưa em đến một nơi."
"Ơ — ?"
Diệp Tri Tình sắc trời tối bên ngoài, nhịn hỏi một câu. Kiều Xuyên Nam kéo cô , chỉ bỏ một câu.
"Đến nơi sẽ ."
Mãi đến khi nhét trong một chiếc xe, cô mới phản ứng . Bốn phía đều bóng tối bao trùm chỉ lác đác vài ánh đèn, trong lòng đột nhiên chút sợ hãi.
"Anh, chẳng lẽ định bán em đấy chứ."
"Ừm..."
Kiều Xuyên Nam đang thắt dây an , tay khựng . Anh nghiêng đầu, dường như đang suy nghĩ về khả năng .
Diệp Tri Tình dựng ngược lông mày, ngoài mạnh trong yếu .
"Em cảnh cáo , nhất là dừng ngay cái suy nghĩ nguy hiểm !"
Kiều Xuyên Nam khẽ thành tiếng.
Như vuốt ve Lai Phúc, xoa đầu Diệp Tri Tình, "Ngoan, bớt nghĩ linh tinh ."
Diệp Tri Tình: "..."
Mộng Vân Thường
Cô bao giờ là đối thủ của , bao giờ!
Diệp Tri Tình hừ lạnh một tiếng, đưa gáy về phía .
Trong quá trình xe chạy, cô cảnh sắc bên ngoài hoa mắt. Lúc tuy phồn hoa như đời , nhưng nơi dù cũng là kinh đô của hai triều đại, mỗi ngọn cây ngọn cỏ đều mang theo sự dày nặng của lịch sử. Đặc biệt là trăng rực rỡ trời, là thứ mà đời thấy .
Cũng qua mấy con phố, khi chui một con ngõ nhỏ, lúc mới từ từ dừng một tòa tứ hợp viện.