Lưu Thế Mậu đang định bảo Diệp Tri Tình mấy ngày nay dùng nước vo gạo rửa mặt, nhưng đối mặt với khuôn mặt dung quang toả sáng, kiều diễm động lòng của cô lập tức nuốt lời phía trở về... Nhớ mặc bộ quần áo chút.
Giám đốc yên tâm, thế nào.
Lưu Thế Mậu hài lòng gật đầu.
Ông dự cảm, báo tỉnh nếu đăng ảnh của Diệp Tri Tình lên, tiệm cơm quốc doanh bọn họ hung hăng nổi bật một !
Ê hê ~
Ai nhân viên thời vụ ? Nhân viên thời vụ quá tuyệt vời!
Lão Lưu dạo hận thể ngửa đầu lên trời, Trương Quế Hoa bóng lưng Lưu Thế Mậu, nhịn oán thầm, Cũng sợ buổi tối trùm bao tải.
Uyển Thành cũng chỉ một tiệm cơm quốc doanh, giám đốc khác đều sắp đỏ mắt .
Thật chuyện cũng thể trách Lưu giám đốc, ai bảo thời gian lãnh đạo cấp mắng cho xám đầu xám mặt, càng là giám đốc các tiệm cơm quốc doanh lớn liên hợp nhạo. Khó khăn lắm cá mặn xoay , Lưu Thế Mậu hận thể đeo cái loa đến cửa nhà mấy giám đốc ba ngày ba đêm.
Ông giai đoạn mới đến ...
Diệp Tri Tình liếc cô một cái, Được , việc .
So với Hội giao lưu đến , công việc lúc đơn giản là quá rảnh rỗi. Cũng , tem lương thực bây giờ đều định mức. Nhà ai vốn liếng thể dày đến mức ngày ngày đến tiệm cơm quốc doanh đ.á.n.h chén.
Nhìn thưa thớt, Diệp Tri Tình đếm đếm tiền phiếu trong tay.
Đồng chí Phó, đến ?
Nghe thấy giọng vui mừng của Trương Quế Hoa, Diệp Tri Tình ngẩng đầu lên.
Liền thấy Phó Nghiễn Cảnh bên ngoài, một bộ đồng phục công an màu trắng tôn lên dáng càng thêm đĩnh đạc. Quần áo ngược trắng trắng trẻo trẻo, giống cô thấy bùn đất. Phía còn mấy , đang tò mò đ.á.n.h giá cô.
Làm nhiệm vụ ngang qua đây, Anh chào hỏi một tiếng, Vừa khéo tới ăn cơm, cũng thuận tiện với cô một chút tiến triển của vụ án.
Diệp Tri Tình nhớ tới Thành Lệ Xu và Giang Tầm, sắc mặt chút khó coi... Thành phó chủ nhiệm ôm hết chuyện lên , Thành Lệ Xu thả, Phó Nghiễn Cảnh chút khó mở miệng, Xin .
Hả?
Khuôn mặt Trương Quế Hoa nhăn thành một cục, cũng quan tâm đối tượng rung động , há miệng liền nã pháo.
Thả ? Thành Lệ Xu lạm dụng chức quyền, sai khiến tên họ Giang tới tìm Tri Tình gây phiền toái, kết quả cho cô thoát tội ?
Cô rốt cuộc vẫn thu liễm chút, trực tiếp mắng Phó Nghiễn Cảnh.
Phó Nghiễn Cảnh cũng khó chịu.
Anh ngược tiếp tục tra xét, bên khẩn cấp gọi dừng. Vì để can thiệp chuyện nữa, lãnh đạo ngày ngày phái công tác bên ngoài.
, Trong lòng Diệp Tri Tình cũng khó chịu, nhưng thấy sự tự trách trong mắt Phó Nghiễn Cảnh vẫn an ủi : Đồng chí Phó, cố gắng hết sức .
Trương Quế Hoa còn nữa, cô kéo vạt áo.
Cô yên tâm, chức vụ của Thành phó chủ nhiệm giữ , ông và Giang Tầm sẽ hạ phóng đến vùng hoang dã Tây Bắc...
Làm , cả đời đều về .
Trương Quế Hoa trợn trắng mắt, Thế còn tạm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-151.html.]
Thành phó chủ nhiệm vì thoát tội cho con gái yêu quý của , hiến tế chính , Diệp Tri Tình cũng là nên giận là nên cảm thán. Nếu cô xảy chuyện, Diệp Khai Minh cũng sẽ lựa chọn như ...
Phi!
Cô đang nghĩ bậy bạ cái gì?
Cô mới sẽ ngu xuẩn giống như Thành Lệ Xu, càng sẽ liên lụy bố cô!
Không những chuyện nữa, Diệp Tri Tình lắc lắc đầu , Đồng chí Phó ăn cái gì?... Cứ những món , Phó Nghiễn Cảnh tùy tiện gọi mấy món, nghĩ thật lâu vẫn thêm một câu, Thành Lệ Xu ngu, lòng hẹp hòi. Cô ngoài , cô cẩn thận.
Diệp Tri Tình gật đầu, .
Cô dám tìm Tri Tình gây phiền toái thử xem, Trương Quế Hoa chỉ hận lúc đó tát cô thêm mấy cái, Xem đ.á.n.h cô thế nào!
Trương Quế Hoa tinh thần trọng nghĩa bùng nổ.
Cô hấp tấp quen , cái gì cũng là cầm đuốc soi gan ruột cãi với , thấy qua kẻ đầu âm hiểm như Thành Lệ Xu!
Chủng loại xa bẩm sinh...
Phó Nghiễn Cảnh còn chuyện, đột nhiên thấy phía truyền đến một giọng trong trẻo.
Tri Tình.
Diệp Tri Tình ngẩng đầu lên, trong lòng dâng lên một tia vui mừng, Sao tới đây?
Có chút việc, Kiều Xuyên Nam nheo mắt , rơi Phó Nghiễn Cảnh ở một bên, Không ngờ đồng chí Phó cũng ở đây, thật khéo.
Đồng chí Kiều.
Phó Nghiễn Cảnh mặn nhạt gật đầu, Diệp Tri Tình một cái, lúc mới dẫn một đám lên lầu.
Kiều Xuyên Nam bóng lưng , hồi lâu mới thu hồi ánh mắt.
Sao tới đây?
Lúc lời , Diệp Tri Tình còn quên thoáng qua lưng . Lại thấy quen thuộc, một vị đồng chí lớn tuổi tóc bạc trắng vẻ mặt nghiêm túc tới. Cứng rắn nặn một nụ với cô, dọa Diệp Tri Tình run lên một cái, thực đơn trong tay suýt chút nữa cầm chắc.
Đây chính là vợ của Tiểu Kiều nhỉ, Bí thư vỗ vỗ vai Kiều Xuyên Nam, Quả nhiên là trai tài gái sắc, thật là một đôi giai nhân.
Trong mắt Kiều Xuyên Nam mang theo ý hiếm thấy.
Bí thư, lên thôi, Anh phản bác, Cháu lát nữa sẽ qua.
Mộng Vân Thường
Bí thư hiểu rõ , trong mắt mang theo trêu chọc.
Không lén lút trả tiền, Ông mới vài bước, giống như nhớ tới cái gì dặn dò : Đã tiễn hành cho , cứ để trả!
Bí thư đúng đấy!
Tiểu Kiều, cũng đừng loại chuyện lén lút ...
Mấy khác cũng mồm năm miệng mười , rõ ràng quan hệ với Kiều Xuyên Nam tồi. Dù cũng là lãnh đạo, những cũng chừng mực, ồn ào vài câu liền lên lầu.
Tiễn hành...