Mỗi lật một trang, Diệp Tri Tình liền kinh ngạc một . Đợi xem đến cuối cùng, cả đều tê dại.
Cô kéo Kiều Xuyên Nam , Nhà máy các còn chế tạo xe?
Chở , kéo hàng, ủi đất... Chủng loại ô tô Diệp Tri Tình , đều đầy đủ bằng một cuốn sách nhỏ. Chẳng trách đều hiệu quả lợi ích của nhà máy cơ khí , nghiệp vụ rộng như , thể ?
Hầy, nhà máy chúng chế tạo xe chỉ là nghề phụ, Tùy Ngộ An thần khí thôi, len lén ghé tai Diệp Tri Tình, Nghiên cứu động cơ mới là chính, Lão Kiều sớm bắt đầu nghiên cứu động cơ máy bay.
Đợi tương lai, chừng ô tô máy bay của chúng cũng thể xuất khẩu, kiếm tiền của quỷ Tây dương!
Diệp Tri Tình ngơ ngác gật đầu.
Nhìn Kiều Xuyên Nam đang bận rộn ở cách đó xa, lông mày khẽ nhíu.
Cô từ hậu thế tới, tuy mấy chú ý đến những thứ , nhưng cũng con đường phá vỡ rào cản kỹ thuật trong ngoài nước rốt cuộc khó khăn bao nhiêu... Chẳng trách mỗi ngày sách rời tay, cô còn cảm thấy là mọt sách.
Lại ngờ là như .
Có lẽ Hội giao lưu đến giai đoạn cuối, Chu phó xưởng trưởng và Triệu phó chủ tịch đều ở đây. Trên gian hàng trừ Tùy Ngộ An và Kiều Xuyên Nam, chỉ hai nhân viên công tác. Bọn họ tò mò về Diệp Tri Tình, thỉnh thoảng trộm liếc hai cái.
Thấy Diệp Tri Tình sang, giống như trộm dời ánh mắt .
Còn đáng yêu!
Gian hàng của nhà máy cơ khí cứ để vài cuốn sách nhỏ, ngay cả sản phẩm nhà cũng bày, quán triệt hai chữ qua loa đến cực hạn. Không gì xem, Diệp Tri Tình lắc lư đến vị trí của nhà máy thịt.
Khác với nhà máy cơ khí, bên phía nhà máy thịt mà xếp hàng rồng rắn.
Trong đội ngũ còn mấy khách nước ngoài, môi bóng loáng rõ ràng là nếm qua tay nghề của Tăng phó xưởng trưởng.
Diệp Tri Tình đang định tiến lên, một thanh niên gian hàng kéo . Lông mày rậm nhíu thành một cục, trong ánh mắt về phía Diệp Tri Tình tràn đầy tán đồng.
Nữ đồng chí cô tố chất như , thấy đều đang xếp hàng ?
Còn chen ngang, mặt mũi !
Cậu hiểu lầm đồng chí, là tới tìm .
Con gái, mau , Diệp Khai Minh mắt sắc, thấy Diệp Tri Tình bên ngoài hai mắt sáng lên, thoáng qua lưng cô, Xuyên Nam , nó cùng con?
Anh đang bận, con lén qua đây.
Á! Các mà thật sự quen , Thanh niên ngại ngùng gãi gãi đầu, Xin đồng chí, là trách oan cô .
Diệp Tri Tình lúc mới nghiêm túc một cái.
Thanh niên mà là một tên tóc xoăn nhỏ, mềm oặt rũ đầu. Khuôn mặt trắng trẻo, quần áo chỉnh tề là đứa trẻ gia đình điều kiện nuôi dưỡng , hai con mắt toát sự ngu xuẩn trong veo.
Là trai trẻ.
Diệp Khai Minh lấy một tờ giấy dầu, khéo léo gấp thành cái bát nhỏ. Xúc một thìa cơm rang lớn, lấy mấy xiên xúc xích chiên từ bên cạnh, cùng đưa qua.
Người cẩn thận từng li từng tí nhận lấy, hai mắt càng sáng hơn.
Diệp Tri Tình , liền ngửi thấy mùi thơm.
Bố, thơm quá.
Cho, cho con gái ruột đương nhiên thể tùy tiện như , Diệp Khai Minh cố ý chọn xiên chiên non, Cầm thêm mấy cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-139.html.]
Diệp Tri Tình:... Bố, con cũng trẻ con.
Xúc xích thời kỳ dùng nguyên liệu vô cùng thực tế, c.ắ.n một miếng thậm chí đều thể cảm nhận nước thịt chảy bên trong. Lại hạt thịt bên trong, chẳng trách thể thơm như !
Cũng là ai dạy, bên còn rắc một chút tiêu đen, mùi vị càng đậm đà hơn.
Bất luận con bao lớn, đều là con gái bố, Diệp Khai Minh Diệp Tri Tình, khóe môi nhịn giật giật, nhưng khi đối mặt với khuôn mặt của Diệp Tri Tình, vẫn nuốt chuyện Nhạc Thanh Vận trở về.
Diệp Tri Tình c.ắ.n một miếng.
Chẳng trách nhà máy thịt thể vây quanh nhiều như , ngon hơn tất cả các loại xúc xích cô từng ăn!
Bố, thơm thật.
Thích thì ăn nhiều chút, Diệp Khai Minh vỗ vỗ n.g.ự.c, Chỗ bố cái gì cũng , chỉ loại xúc xích bao no!
Cô cũng đồ tham ăn, ăn nhiều như gì? Hơn nữa mấy ngày xúc xích Tăng phó xưởng trưởng đưa tới, cô còn mở . May mà bây giờ thời tiết nóng, nếu đều để thối .
Chỉ là Diệp Tri Tình vẫn gật đầu, rốt cuộc đành lòng từ chối một bầu tình thương của cha già.
Bố, con về đây.
Chỗ Diệp Khai Minh bận rộn vô cùng, cô giúp gì cũng thêm phiền. Huống chi cô dù cũng là lén lút ngoài, cũng sợ Kiều Xuyên Nam thấy cô ở đó, sẽ vội vàng tìm cô.
Đi , đúng , Diệp Khai Minh gọi cô , đưa cho cô mấy xiên xúc xích, Mang cho Xuyên Nam nếm thử.
Diệp Tri Tình cầm xúc xích, buồn chằm chằm cha già.
Bố giận nữa?... Bớt nhảm.
Ồ ~
Đồng chí Lão Diệp vặn vẹo là vui nhất!
Trêu chọc đồng chí Diệp Khai Minh một chút, tâm trạng Diệp Tri Tình hơn nhiều. Cầm xúc xích đến gian hàng nhà máy cơ khí, phát hiện nơi đó vây kín mít. Cô sán gần, lúc mới thấy một nước ngoài bên cạnh xe.
Mà Kiều Xuyên Nam đang ở đối diện ông .
Chị dâu, chị thế, Tùy Ngộ An từ lúc nào mò tới, Lão Kiều suýt chút nữa thì tìm chị.
Đi lấy chút đồ cho các .
Xúc xích của nhà máy thịt!
Tùy Ngộ An cũng thích món .
Dù quen Diệp Khai Minh, gần như ngày nào cũng bên quét mặt. May mà chỉ lấy một cây, nếu thế nào cũng đuổi ngoài!
Thơm thật, Tùy Ngộ An say sưa c.ắ.n một miếng, Chị dâu, vẫn là chị hiểu .
Diệp Tri Tình tình hình bên trong, khách nước ngoài cũng xì xồ xì xào tiếng chim gì, liền thấy Kiều Xuyên Nam đối diện sắc mặt đổi. Cô lấy cánh tay huých huých Tùy Ngộ An, tò mò thôi.
Đây là đang gì?
Mộng Vân Thường
Hầy! Vô địch là một loại cô đơn, Tùy Ngộ An cảm thán một tiếng, c.ắ.n miếng xúc xích lúc mới giải thích, Hắn tới đá quán, cũng là ai để lộ tin tức, để quỷ Tây dương Lão Kiều chính là tổng thiết kế sư của Z30.