Thập Niên 60 Xuyên Thành Con Gái Của Đồ Tể, Mỹ Nhân Gả Cho Xưởng Trưởng Nằm Thắng - Chương 122

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:44:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên khốn sẽ đoạt xá chứ?

“Lời đều là thật?”

“Thật.”

“Không mắng em xúc động nữa?”

“Tri Tình, em đối thủ của ,” Kiều Xuyên Nam thở dài một , ôm cô c.h.ặ.t hơn, “Anh lo em chịu thiệt.”

Lưng Diệp Tri Tình dán c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c , rõ tiếng tim đập truyền đến từ .

Thình thịch thình thịch, mặt cô cũng kìm nóng lên theo.

“Còn... còn coi như là tiếng .”

Diệp Tri Tình kiêu ngạo hất cằm lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo xinh đầy vẻ đắc ý.

Nhìn thấy bộ dạng của cô, đôi mày nhíu cả ngày của Kiều Xuyên Nam cũng giãn . Anh ôm Diệp Tri Tình c.h.ặ.t hơn, “Vậy bây giờ em còn giận ?”

Diệp Tri Tình gạt bàn tay to bên eo , xoay đối mặt với .

“Mẹ cho nhiều quá,” cô đưa tay vỗ vỗ mặt , mang theo vẻ trêu chọc, “Em còn mặt mũi nào giận nữa.”

Theo đà , cô nỗ lực thêm chút nữa, là thể dễ dàng đạt thành tựu hộ vạn tệ.

Nếu để Diệp Lão Nhị , chắc ghen tị c.h.ế.t mất!

Ánh mắt thâm sâu của Kiều Xuyên Nam rơi đống Đại đoàn kết xanh xanh đỏ đỏ , đó dời về mặt Diệp Tri Tình, lúc mới ý thức khi kết hôn rốt cuộc quên cái gì.

“Em đợi một lát.”

Anh kéo tay Diệp Tri Tình xuống, xoay khỏi cửa phòng.

Khi Diệp Tri Tình còn phản ứng , sải bước , trong tay còn ôm một cái hộp nhỏ.

“Mấy cái đều cho em.”

Diệp Tri Tình nghiêng đầu một cái, lúc mới nhận lấy.

Bàn tay trắng nõn thon dài đặt chiếc hộp màu đen tuyền, càng tôn lên vẻ mảnh mai mềm mại, ngón tay như hành bóc... trong đầu kìm nghĩ đến đôi tay lúc cao trào bám víu lấy thế nào, đó buông thõng bất lực ...

Mắt Kiều Xuyên Nam tối sầm .

Hộp khóa, mở xem bên trong mà đựng một đống sổ tiết kiệm.

Diệp Tri Tình tùy tiện cầm một cái xem thử, liền con bên cho kinh ngạc.

Sáu... sáu vạn?!

“Anh tham ô ?”

Kiều Xuyên Nam: “...”

Anh dứt khoát xuống phía Diệp Tri Tình, nửa ôm lấy cô. Đầu tựa lên vai cô, ngửi mùi hương tỏa từ cô, lúc mới lấy đồ bên trong .

“Ngoài tiền lương mấy năm nay của ,” giải thích một câu, “Còn tiền thưởng viện nghiên cứu và nhà nước phát hàng năm, tiền lớn cho từ nhỏ cũng ở trong đó.”

Diệp Tri Tình cần đếm, cầm hai cuốn sổ tiết kiệm lớn nhất lên đến sáu con !

Nhà họ Diệp là công nhân viên chức kép, lương hai cũng thấp, nhưng mấy năm nay mới tích cóp một hai nghìn.

Diệp Tri Tình: “...”

Đột nhiên cảm thấy nãy ôm một nghìn rưỡi thấy tổ quốc giống như một con hề.

Kiều Xuyên Nam nhét hết đống đồ hộp, ngay cả cái Lý Mạn Đình cho cũng tha, đặt cả tay Diệp Tri Tình.

“Bây giờ những thứ đều là của em.”

Diệp Tri Tình: “!”

Cô ngơ ngác cái hộp mắt, đầu sườn mặt , dây thần kinh nào chạm mạch, đột nhiên buông một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-122.html.]

“Anh sợ em ôm tiền chạy mất ?”

Không một hai trăm, cũng ba bốn nghìn, mà là sáu con a... sáu con !

Đừng thời đại , dù ở đời một tích cóp bao nhiêu tiền cũng mất mấy năm trời.

“Chạy?” Kiều Xuyên Nam nhướng mày, bóng tối nơi đáy mắt tích tụ cực nhanh, một cái đè cô xuống , ánh mắt nguy hiểm cô chăm chú, “Em chạy ?”

Mái tóc đen như gấm trải chiếc chăn mềm mại, đen là đen đỏ là đỏ, phác họa một bức tranh mỹ nhân cực kỳ diễm lệ.

Diệp Tri Tình cầm đồ tay chắc, bốp một tiếng rơi xuống gầm giường, phát tiếng động vang dội.

“Cái hộp... ưm!”

Kiều Xuyên Nam lúc mấu chốt còn nhớ thương thứ khác.

Cúi đầu, hung hăng chặn đôi môi cô...

Mà bên , Lý Mạn Đình và Kiều Nhị Hổ nãy còn đang bàn luận chuyện vợ chồng son. Giây tiếp theo liền thấy tiếng động, hai giật nảy .

Ông lồm cồm bò dậy từ giường, tập trung tinh thần dỏng tai lên, nhưng thấy bất kỳ tiếng động nào nữa.

“Không ... hai đứa đàm phán thành động thủ chứ?”

“Nghĩ cái gì thế,” Lý Mạn Đình lườm Kiều Nhị Hổ một cái, “Thằng cả tính cách thế nào, ông bố nó ? Cho dù trời sập xuống, nó cũng sẽ động một ngón tay của Tri Tình.”

Kiều Nhị Hổ gật đầu, trở .

“Nói cũng .”

Lý Mạn Đình hừ lạnh một tiếng, “Tưởng thằng cả là đám lính côn đồ tay ông, ngay cả vợ cũng đ.á.n.h ?”

“Đang yên đang lành lôi chuyện gì?”

Nhắc đến chuyện , Kiều Nhị Hổ cũng chút thuận khí.

Nghĩ ông năm xưa oai phong bao, trừng mắt một cái đám đầu gấu ngoan như mèo. Sau cưới Lý Mạn Đình trị cho phục sát đất, trong quân đội cái danh hiệu sợ vợ.

Có lẽ lãnh đạo thế nào, lính bên cũng thế .

Toàn là sợ vợ!

Danh tiếng quân đoàn mười bốn vang xa, kéo theo tìm đối tượng cũng ưu thế hơn các quân đoàn khác.

gần đây lòi một thằng khốn đ.á.n.h vợ, danh tiếng gây dựng hơn mười năm hủy hoại trong chốc lát...

“Ông đấy?”

Kiều Nhị Hổ xuống giường một nửa Lý Mạn Đình, “ yên tâm, xem .”

“Ông xem cái rắm mà xem!” Lý Mạn Đình tới, bực bội véo tai Kiều Nhị Hổ, “Còn bảo ông kinh nghiệm? Cái dạng ngốc nghếch của thằng cả, đều là di truyền từ ông.”

Kiều Nhị Hổ: “...”

Không , liên quan gì đến ông?

Mộng Vân Thường

Ông hồi trẻ yêu đương với nữ đồng chí gỗ thế !

tai vẫn Lý Mạn Đình véo, Kiều Nhị Hổ dám phản bác lời bà, chỉ thể liên tục cầu xin tha thứ.

“Vợ... đau~”

“Lên ,” Lý Mạn Đình kéo tai ông lôi lên giường, “Ngủ!”

Kiều Nhị Hổ: “...”

Ông ?

Đành thành thật lên như cô vợ nhỏ, ngay cả xoa cái tai véo đỏ bừng cũng dám, chỉ sợ con hổ cái bên cạnh phát uy...

Ánh trăng lành lạnh treo lơ lửng trời, phủ lên mặt đất một lớp voan bạc.

 

 

Loading...