"Anh đang nghĩ gì ?"
Ôm cô ngây ở đây, là để thể hiện thể lực của ?
Nghe thấy giọng của Diệp Tri Tình vang lên bên tai, Kiều Xuyên Nam lấy tinh thần. Anh chút ngượng ngùng hắng giọng một tiếng, mượn ánh sáng của đèn pin sải bước về phía .
Vành tai đỏ hiện rõ mồn một trong đêm tối, Diệp Tri Tình chú ý.
Một bên khác, Hoàng tỷ cửa liền mang biểu cảm như c.ắ.n đường, kích động vỗ một cái đùi Triệu phó chủ tịch.
Triệu phó chủ tịch: "..."
Mặt nhăn nhúm thành một cục, đàn bà lực tay lớn thế nào trong lòng má ?
"Ha ha ha ha," Hoàng tỷ tới lui, cả kích động đến mức . Chị bây giờ ham chia sẻ vô cùng mãnh liệt, túm lấy Triệu phó chủ tịch liền một câu, "Này! Lão Triệu, ông nãy thấy gì ?"
"Gì ?"
Triệu phó chủ tịch vẻ mặt mù mờ.
Từ lúc bà cửa đến giờ, chỉ thấy bà già vui mừng thôi.
" thấy Kiều xưởng trưởng bế Tri Tình nhà!"
Hoàng tỷ vỗ tay một cái!
Chị ngược xem xem những bà thím lắm mồm trong khu tập thể gia thuộc còn bịa đặt tình cảm của hai vợ chồng trẻ nữa, lắm đấy! Từng một tâm địa đen tối thối nát, ngày nào cũng mong ly hôn.
Hoàng tỷ cứ nghĩ đến những lời bàn tán là hận thể nhổ nước bọt mặt những bà thím đó.
Người Kiều xưởng trưởng cho dù thực sự ly hôn, những con cóc ghẻ do những bà thím đó sinh cũng đừng hòng dính dáng đến một chút nào!
"Cái gì?"
Hạt dưa tay Triệu phó chủ tịch lạch cạch một tiếng, rơi xuống giường sưởi.
"Trước đó với ông, ông còn tin," Hoàng tỷ cực kỳ đắc ý, ngửa đầu uống cạn ly rượu nhỏ Triệu phó chủ tịch rót cho , "Tình cảm của hai vợ chồng trẻ lắm, thấy Mạn Đình nhanh sẽ bế cháu nội thôi."
Bế cháu nội...
Triệu phó chủ tịch nhớ khuôn mặt của Kiều Xuyên Nam, nhịn rùng một cái.
Mưa suốt một ngày một đêm, ngày hôm cuối cùng cũng là một ngày thời tiết hiếm hoi. Triệu phó chủ tịch giống như héo, chắp tay lưng lững thững đường, đối với mỗi gặp mặt đều lộ biểu cảm thôi.
Ông nhịn nhịn, đến văn phòng, cộng sự cũ đúng lúc đang tìm ông.
"Lão Triệu——"
"Cái gì? Ông cũng chuyện tối hôm qua xưởng trưởng bế vợ từ cổng viện về tận nhà ?"
Văn phòng ồn ào lập tức yên tĩnh , mười mấy đôi mắt chằm chằm về phía hai . Xanh lè, giống hệt như con sói đói mà Triệu phó chủ tịch từng thấy trong núi hồi nhỏ.
Người cộng sự cũ: "..."
Hồi lâu, ông mới bổ sung nốt câu hết.
"... tìm ông chút việc."
Hôm nay, chính là ngày Diệp Tri Tình mời Phó Nghiễn Cảnh đến nhà họ Diệp ăn cơm. Vì việc , cô đặc biệt nhờ Cung đại trù hai món mặn.
Diệp Tri Tình một bộ quần áo, tháo b.í.m tóc của , chải thành một b.í.m tóc đuôi ngựa lệch. Cô trong gương, màu môi dường như nhạt, bôi thêm chút son dưỡng tự chế.
Mang theo sắc đỏ nhạt, trông càng 'ngon miệng' hơn.
Đôi mắt Kiều Xuyên Nam càng thêm sâu thẳm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-con-gai-cua-do-te-my-nhan-ga-cho-xuong-truong-nam-thang/chuong-107.html.]
"Em xong ?"
Hôm nay là ngày trọng đại của nhà họ Diệp, Diệp Tri Tình tuyệt đối thể đến muộn.
Kiều Xuyên Nam mím mím môi.
"Đi thôi."
Nếu Diệp Tri Tình bình thường là bông hoa thược d.ư.ợ.c đang nở rộ, thì cô trang điểm cẩn thận giống như hoa mẫu đơn. Môi đỏ da trắng, rực rỡ lộng lẫy, đến mức khiến dám thẳng.
Cổ họng Kiều Xuyên Nam căng , nhưng cứ nghĩ đến việc cô tốn công trang điểm như là để gặp một đàn ông khác, liền một loại cảm giác mất mát nên lời.
Vẫn là chở cô.
Diệp Tri Tình ở ghế , từng từng cùng khu tập thể gia thuộc gặp đường, trong lòng càng ngày càng thấy kỳ lạ. Lúc đầu còn cảm thấy, đó những chỉ chằm chằm cô, mà còn che miệng trộm.
Cô nghi hoặc cúi đầu trang phục của , vấn đề gì mà?
"Này," Diệp Tri Tình kéo kéo áo Kiều Xuyên Nam, "Anh thấy kỳ lạ ?"
Mãi đến khi khỏi khu tập thể gia thuộc, cảm giác mới vơi nhiều.
Đến nhà họ Diệp, đúng lúc cũng thấy Phó Nghiễn Cảnh, tay còn xách theo đồ.
"Đồng chí Phó," Diệp Tri Tình vui mừng, đôi mắt hạnh híp , "Cùng , bố đợi lâu ."
Phó Nghiễn Cảnh Diệp Tri Tình, trong mắt mang theo sự kinh diễm.
Kiều Xuyên Nam tiến lên một bước, chắn ở phía .
"Đồng chí Diệp," Phó Nghiễn Cảnh nhanh ch.óng dời mắt , gật đầu với Kiều Xuyên Nam, "Đồng chí Kiều."
"Ở cửa gì mà chuyện, trong——"
Diệp Tri Tình lời còn hết, liền Trương Quế Hoa chạy tới ngắt lời. Cô thở hồng hộc dựa Diệp Tri Tình, lúc mới cảm thấy sống .
"Cô chạy tới đây ?"
"Đi, bộ tới," Chính là sợ đến muộn mới chạy một đoạn đường, may mà cô đuổi kịp: "Xe đạp hỏng ."
Thảo nào thê t.h.ả.m như .
Mấy nhà, Diệp Khai Minh đợi sẵn từ lâu. Nhìn thấy Diệp Tri Tình hai mắt sáng lên, Kiều Xuyên Nam liền là một tiếng hừ lạnh.
"Bố!"
Diệp Tri Tình nhíu mày.
Mộng Vân Thường
Kéo kéo vạt áo Diệp Khai Minh, ông mới cuối cùng chịu cho Kiều Xuyên Nam một sắc mặt .
"Cậu chính là đồng chí Phó cứu chị em chúng nó , mau mau ," Diệp Khai Minh kéo Phó Nghiễn Cảnh, như gió xuân ấm áp, " sớm cảm ơn !"
Phó Nghiễn Cảnh rụt rè gật đầu, "Việc nên ạ."
"Lời thể như ..."
Bố cô mà tâng bốc lên thì điểm dừng, Diệp Tri Tình ông nhảm.
Kéo kéo áo Kiều Xuyên Nam, sáp gần.
"Anh ở đây nhé, em bếp xem ."
Lúc đến gần , mùi thơm Diệp Tri Tình cứ thế chui mũi . Anh căn bản rõ Diệp Tri Tình gì, cầm cốc bàn lên uống một ngụm, trong đầu khỏi nhớ câu đó của Tùy Ngộ An...