Nếu vì mưu sinh, cô thật sự chút nào.
Tống Hòa ở cửa, : "Các bạn nhỏ tự tìm một chỗ xuống nhé, nếu tìm ghế của thì tuyệt quá, đến lúc đó sẽ thưởng một bông hoa nhỏ màu đỏ!"
Vừa dứt lời, đứa trẻ vây quanh Tống Hòa hỏi hoa nhỏ màu đỏ là gì, đứa thì tìm chỗ.
Một đám trẻ con bê ghế nhỏ tạo tiếng động ầm ĩ, nhưng nửa ngày vẫn tìm rõ chỗ của .
Thúy Phân giúp, Tống Hòa vội vàng ngăn : "Chỉ cần gọi cô giáo giúp đỡ, xảy xung đột, thương, lóc thì chúng cứ thôi."
"Thật á?" Thúy Phân kinh ngạc, ngay đó nở nụ : "Thế chẳng chúng nhàn tênh ?"
Tống Hòa chớp mắt: Chị em , cô ngây thơ quá.
Chưa đến một tiếng đồng hồ.
"Cô giáo Tiểu Hòa, em sắp tè quần , Cẩu Oa còn em."
Tống Hòa dẫn đứa trẻ tiểu xong , cam chịu phận dẫn một đứa khác .
"Cô giáo Tiểu Phân, tại gọi là cô giáo Tiểu Phân, thể gọi là cô giáo Tiểu Thúy , cô giáo Thúy Phân cũng mà."
Lời mắng của Thúy Phân đến bên miệng, đột nhiên nhận lúc đang cô giáo, thể mắng những đứa trẻ như mắng em trai em gái ở nhà .
Thế là nín nhịn, nặn một nụ : "Cô giáo Tiểu Phân thuận miệng hơn."
"Không , em vẫn thấy cô giáo Tiểu Thúy hơn, em sẽ gọi là cô giáo Tiểu Thúy!"
Thúy Phân: Tay ngứa quá.
Khó khăn lắm mới đưa mấy đứa trẻ trạng thái học tập, Tống Hòa xổm mặt chúng:
"Các bạn nhỏ ngay ngắn chuyện nào, đây là tiết học đầu tiên của lớp mầm chúng , chúng cùng giới thiệu bản nhé? Ừm, các bạn nhỏ đều khác tên là gì , chúng giới thiệu tên khai sinh của , thích nhất, món thích ăn nhất..."
"Tên khai sinh của em là Điểu Đản!"
Nụ của Tống Hòa khựng .
"Cô giáo Tiểu Hòa, em tên là Lý Mậu Thiên."
Tống Hòa định biểu dương thì bên truyền đến tiếng phản bác của bạn học Điểu Đản:
"Mới , thưa cô nó tên là Cục Phân!"
Nụ của Tống Hòa cứng đờ.
Mấy ngày liền, Tống Hòa đều tiến hành công việc lặp lặp là đặt quy tắc, mục đích là để rèn thói quen cho bọn trẻ.
Mấy chục năm , phụ khi đưa con đến nhà trẻ, thường sẽ cho con quen với giờ giấc và các loại quy tắc của nhà trẻ.
Ví dụ như Phát biểu trong giờ học giơ tay.
Tống Hòa mặt bọn trẻ, thứ N nhấn mạnh: "Bạn Điểu Đản, cô giáo khi phát biểu gì nào? Phải giơ tay hiệu đúng ?"
Cô thế mà phát hiện , Lý Gia Thôn mà còn một Điểu Đản còn "đầu gấu" hơn cả Cẩu Oa Tử!
Bạn nhỏ Điểu Đản sảng khoái gật đầu, đó vẫn dám tiếp.
Tiếp nữa là trong giờ học phép lung tung.
Đây là vấn đề khiến cô suy sụp nhất, chỉ cần tiết học kể chuyện, thì kiểu gì cũng vài đứa trẻ ngừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-68.html.]
Vừa giảng bài uốn nắn hành vi của mấy đứa "đầu gấu" lớn nhỏ, khối lượng công việc của Tống Hòa tăng lên nhiều.
Cuối cùng là vấn đề rằng cứ thế tè dầm.
Tống Hòa lúc thấm thía nỗi khổ tâm của Lý đại đội trưởng.
Lúc đó tại nhét thêm một Gia Vượng ? Chính là để chạy về nhà lấy quần cho những đứa trẻ tè dầm .
Tất nhiên, cho dù quy tắc gò bó vô cùng nhiều, nhưng bọn trẻ vẫn thích nhà trẻ, đặc biệt là giờ tập thể d.ụ.c theo đài mỗi ngày.
Khi Tống Hòa bài thể d.ụ.c theo đài thứ nhất chính thức ban hành từ năm 51, cô nhịn mặt dày tìm giáo viên huyện để học.
Bài tập lúc và bài thể d.ụ.c theo đài đời nét tương đồng nhưng giống , cô căn bản dám lấy bài đời để dùng cho đủ .
Đồng thời còn tiết múa cũng thể dạy, trong lòng Tống Hòa lúc nào cũng một con d.a.o treo lơ lửng, đó chính là hàng loạt sự kiện xảy năm 1966.
Ai tiết múa phạm húy , chuyện gì một chút chắc chắn Tống Hòa đều .
Cho nên, để bù đắp sự thiếu hụt của tiết múa, Tống Hòa "mận đào" bèn lôi bài thể d.ụ.c theo đài , đồng thời kéo dài thời gian, để bọn trẻ thành công yêu thích hoạt động .
"Nào nào nào, các bạn nhỏ cùng tập nào!"
"Bạn dậy sớm cũng dậy sớm, cùng tập bài thể d.ụ.c theo đài. Duỗi cái chân, uốn cái eo, xem ai tập hơn..."
Trên quảng trường nhỏ, bọn trẻ xếp thành hàng, vô cùng nghiêm túc tập theo động tác của Tống Hòa.
Còn bên ngoài cổng quảng trường là những già việc gì .
Trước những già tụ tập ở sân phơi lúa tán gẫu mắng con cháu, bây giờ cứ đến giờ tập thể d.ụ.c là tụ tập ở cổng, cùng tập theo.
"Haizz "
Bốn rưỡi chiều, khi tất cả bọn trẻ phụ đón về, mấy Nhị Hoa phịch xuống trong phòng học.
"Tiểu Hòa, nghĩ nhiều câu chuyện thế?" Nhị Hoa buồn rầu, chuyện của cô dường như đều thích hợp kể cho bọn trẻ .
Bà ngoại hổ, cô dâu ma nước, cây cổ thụ thành tinh... Cái kể thế nào đây?
Tống Hòa cũng nên .
Chẳng lẽ thẳng là nhiều sách?
Ai cũng là nhiều sách, nhưng gì sách .
Tống Hòa nghĩ nghĩ: "Tớ một quyển sách giáo khoa, các thì cầm về chép, đó tớ ghi nhiều câu chuyện."
Nhị Hoa và Thúy Phân gật đầu, Gia Vượng đang quét dọn bên cạnh lặng lẽ giơ tay: "Em, em cũng chép."
Tống Hòa gật đầu: "Được, các tự luân phiên là ."
Cứ đến lúc tan , Tống Hòa đều cảm thấy cơ thể như rút cạn sức lực, chuyện động đậy.
điều khiến buồn bực là về nhà cô còn nấu cơm, còn tắm rửa giặt quần áo.
Những ngày tháng ước chừng kéo dài mấy năm nữa.
Thấy buồn, thấy !
Buổi tối, Tống Hòa giường, chút chán đời.