Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em - Chương 434

Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:03:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai em ba ngày quậy một , càng lớn càng như .

Tiểu Muội hiện tại bên cạnh Tống Hòa, tòa kiến trúc mặt cũng liên tục tán thán.

Tòa nhà cao năm tầng, bên ba tầng, đất còn hai tầng.

Bên cạnh tòa nhà chính còn ba tòa nhà, trong đó địa điểm lên lớp chủ yếu là ở trong tòa nhà chính. Còn những nơi như phòng đàn phòng múa thì ở trong mấy tòa nhà khác.

Vào trong nhà, phảng phất như khu vui chơi trẻ em , bên trong tràn đầy sự ngộ nghĩnh, dễ khiến tâm trạng tươi sáng.

Tiểu Muội cảm thán : “Chị cả chị tiêu tiền xứng đáng, em nếu là phụ cũng sẵn lòng một năm tiêu mấy trăm đồng đưa con đến chỗ .”

Tống Hòa híp mắt: “ , lúc mấy đứa còn tin tưởng chị, hiện giờ nhà trẻ của chị còn tuyển sinh bên ngoài, đều ít phụ gọi điện thoại tới hỏi .”

Ngoại trừ cư dân gần đó, còn đối tác ăn những năm của cô, cũng như đồng nghiệp của Lục Thanh Hoài.

Tống Hòa tính sơ qua, cũng bốn năm mươi hỏi cô nhà trẻ bao giờ mở cửa.

Một đoàn từ phòng học đến phòng ngủ, từ phòng ngủ tới phòng bếp.

Vị trí phòng bếp tách biệt với khuôn viên, Tống Hòa phòng bếp, đột nhiên một thoáng hoảng hốt.

Giờ phút ánh nắng rực rỡ tươi sáng, cũng giống như lúc mới đến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-434.html.]

Phảng phất như, cô về cái nhà trẻ kiếp , ở cửa phòng bếp, cùng bác Lý khiêng đồ.

Bỗng nhiên, trong lòng Tống Hòa dâng lên một ý nghĩ.

Nếu như, bác Lý gọi cô giúp đỡ một nữa, cô còn sẽ đồng ý ?

Tống Hòa trả lời , trong lòng hai loại suy nghĩ đan xen hỗn loạn, khó chịu vô cùng.

“Sao thế?”

Bên cạnh Lục Thanh Hoài nắm lấy tay cô quan tâm hỏi.

Tống Hòa chợt hồn.

Như tỉnh mộng lớn.

Đây là nhà trẻ Khải Minh Tinh kiếp , mà là nhà trẻ Hòa Miêu của cô.

Bên cạnh cô là yêu, lưng là em út thiết, nơi mắt thấy, là sự nghiệp cô sẽ phấn đấu vì nó cả đời.

Tống Hòa rạng rỡ.

“Không , chúng thôi, về nhà nào!”

Nơi nào lòng an yên, nơi đó chính là quê hương.

Loading...