Tạ Chiêu Khánh sững sờ, lập tức hiểu : “Không chứ, chị việc ?”
Đại Oa ăn miếng hoa quả bàn: “Chị tự mở một cái nhà trẻ, cái gì mà nhà trẻ độc đáo khác biệt , tâm tâm niệm niệm đều là chuyện .”
Tạ Chiêu Khánh gật đầu, tỏ vẻ hiểu.
Cô cũng chí hướng đấy chứ.
Bản trong lòng cũng chút ý tứ với cô gái , dù lúc đó còn trẻ, đột nhiên gặp một thể mặc cả qua với như thế, tự nhiên thấy hứng thú.
năm đó cũng chỉ là rung động nhất thời, nhanh đè xuống. Điều kiện nhà lúc đó như thế, mà qua là sống tệ, thôi đừng hại .
Đợi đến khi kiếm tiền, tự cảm thấy năng lực , ngóng một phen, lúc mới cô là giáo viên trung cấp.
Một cô gái nuôi nấng ba đứa em, còn thể một đường đến giáo viên trung cấp…
Tạ Chiêu Khánh nữa đè nén ý nghĩ xuống, nghĩ cũng dám nghĩ, cho đến khi kết hôn.
Lúc đó đau lòng , trong lòng ngược chút bùi ngùi, cũng vì .
Bây giờ nếu hỏi thích , thì chắc chắn là thích, đùa gì , dáng vẻ cũng sắp quên .
Chỉ nhớ là một cô gái xinh , da mặt trắng, cảm giác còn hơn , vì cô là Tạ Chiêu Khánh thấy tim đập thình thịch vì hoảng, cứ cảm thấy cô đang tính toán chủ ý gì đó.
Cả đời hanh thông con đường tài lộc, nhưng ở các phương diện khác thì đúng là tệ hại.
Haizz, cứ như .
Đời ắt mất.
Hai hàn huyên hỏi thăm chuyện nhà cửa, Tạ Chiêu Khánh hỏi Đại Oa, Đại Oa tự nhiên cũng hỏi .
“Anh rể cũ của , là Thủ đô các , lúc chị hy sinh bản , chăm sóc thi đại học, thi hai năm xong ngược bỏ chị và hai đứa cháu gái chạy tới Tân Thị học đại học.”
Đại Oa hứng thú với chuyện bát quái: “Hắn học trường nào, chị tìm , mấy vụ tìm chồng tìm vợ đấy.”
“Tìm cái rắm, loại đàn ông nhà chúng cần. Hắn lúc đầu chỉ nhắm gói đồ của chị , đợi thi đỗ xong bảo bố bắt ly hôn, lấy bản địa, gã đàn ông đúng là cũng .”
Tạ Chiêu Khánh nhẹ tênh: “Chắc là coi thường chị học đại học, vui vì chị chỉ sinh hai đứa con gái. Chị năm đó lúc sinh đứa cháu gái nhỏ để chút di chứng, thấy chị đẻ nữa, liền ly hôn.”
Đại Oa vội vàng hỏi: “Rốt cuộc là trường đại học nào?”
“Ài là thi đỗ Học viện Y, cũng chẳng chú ý nhớ, càng , coi như tặng nhà hai đứa cháu gái.”
Chị cả lúc đó cũng chỉ là góp gạo thổi cơm chung, chồng với chồng cũng như .
Thậm chí giao hẹn từ nay về đừng ai phiền ai, hai đứa cháu gái cũng liên quan gì đến .
Đã chị cả buông bỏ , cũng truy cứu nữa.
Trò chuyện xong, bắt đầu chuyện chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-424.html.]
Đại Oa mang kỹ thuật tới, định mở một xưởng máy chơi game.
Cậu coi như hiểu , ti vi, máy tính thậm chí máy ảnh hiện tại đều thể động , chỉ thể thử máy chơi game.
Tất nhiên , lúc vẫn từ chức, cho nên chỉ thể tới tìm hiểu tình hình Đặc khu .
Nếu tình hình , sẽ tìm thời cơ từ chức, đó bắt đầu một trận lớn.
Môi trường Đặc khu quả thực tệ, môi trường ở đây ý chỉ môi trường mở cửa, môi trường bao dung.
Người dân mảnh đất đang việc khí thế ngất trời, toát một sức sống bừng bừng.
Từng tòa nhà cao tầng mọc lên, những cây cầu lớn xây dựng, tất cả thứ đều khác biệt với những nơi khác, hổ danh là Đặc khu một.
Khảo sát ở Đặc khu ba ngày hai đêm, Đại Oa giải quyết xong công việc, liền trở về Thủ đô.
Hiện tại vẫn thể đợi thêm chút nữa, đợi Tiểu Muội rảnh rỗi cho thêm mấy mẫu máy chơi game nữa, thể chuẩn từ chức .
Đợi một cái là hơn nửa năm trôi qua, hôm nay Tân Thị gửi thư tới, là Đại Nữu cuối cùng cũng nghiệp , sắp tới Thủ đô thực tập.
Cái sự học của con bé lâu thật, khác học bốn năm nó học năm năm, Đại Nữu khi nhập học đại học mới chuyện , tại chỗ suýt chút nữa thì thành tiếng.
Lần con bé tới là dẫn theo đối tượng cùng tới, ở Lý Gia Thôn cô ruột còn gửi thư, bảo Tống Hòa giúp xem thử đối tượng của Đại Nữu rốt cuộc .
Tống Hòa cảm thán, lúc ăn cơm với mấy : “Đại Nữu lúc bé tí tẹo, con bé còn cao bằng chân chị, tóc còn buộc hai sợi dây đỏ cơ. Tiểu Muội em còn lừa phỉnh Đại Nữu, bảo nó đưa cho em đeo thử, nó đưa thật, loáng cái nó đối tượng .”
Tiểu Muội đỏ mặt: “Chị đừng chuyện nữa!”
Trí nhớ cô bé , chị nhắc, cô bé liền nhớ ngay.
Chuyện hồi nhỏ quá đáng hổ .
Đại Oa thuận miệng hỏi: “Chị, đối tượng của Đại Nữu là bạn học ?”
Tống Hòa gật đầu: “Phải, cũng là Học viện Y, là bản địa Tân Thị. Có điều cô hài lòng, tuổi tác lớn, lớn hơn Đại Nữu tận mười hai tuổi, cô sắp tức c.h.ế.t .”
Nghe đến đây, Đại Oa bĩu môi: “Gã đàn ông , lớn tuổi thế chẳng lẽ là từng ly hôn?”
“Cái đó thì , thanh niên trí thức trở về, ai mà chứ…”
Trong lòng Tống Hòa cũng tiện đoán mò, tất cả đợi Đại Nữu và tới hãy .
Đại Nữu lời cô ruột, cảm thấy cô ruột đều hiểu , còn gặp đối tượng của , dựa mà đồng ý.
Đại Nữu lời Tống Hòa, Tống Hòa đối với cô bé là thầy là chị, Tống Hòa giỏi hơn cô bé nhiều, cô bé liền cho rằng lời Tống Hòa lý.
Tóm , Tống Hòa cảm thấy cô bé Đại Nữu so với thường sẽ càng “mộ cường” (ngưỡng mộ kẻ mạnh) hơn.
Đoán chừng gã đàn ông giỏi về chuyên môn, tuổi tác mang đến cho sự từng trải nhất định, Đại Nữu mới thể coi trọng .