Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em - Chương 423

Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:03:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Hòa buồn bực : “Ừm, chỉ là cảm thấy…”

Chỉ là đột nhiên cảm thấy bọn trẻ đều cuộc sống riêng của , yêu đương, kết hôn sinh con, lẽ giữa chị em họ sẽ còn là thiết nhất nữa.

Bốn chị em cô sẽ như ?

Tống Hòa chút mờ mịt.

Vấn đề nghĩ trong lòng lâu, cuối cùng cũng nhịn cho Lục Thanh Hoài .

Lục Thanh Hoài xoa đầu cô: “Sao thể chứ, chị em em giống , cái nhà của chúng chỉ ngừng mở rộng, chứ sẽ tan rã.”

Trong mỗi gia đình đều một trung tâm cốt lõi, ở nhà họ, Tống Hòa chính là cái trung tâm đó.

Cô kết nối tất cả , khiến thiết khăng khít.

Chỉ cần cô còn ở đó, cái nhà sẽ tan.

Không , Tống Hòa thấy khó chịu, ý nghĩ đột nhiên khiến trong lòng trở nên chua xót.

Tâm lý cô xảy vấn đề gì chứ, đang yên đang lành xoắn xuýt chuyện ?

Rất nhanh cô tại

Tống Hòa đột nhiên cảm nhận một dòng nước ấm…

Cô từ từ ngẩng đầu Lục Thanh Hoài một cái, tinh thần trong nháy mắt trở nên uể oải.

Lục Thanh Hoài xoa đầu cô: “Đừng buồn.”

Tống Hòa mặt cảm xúc: “Dậy , giúp em đun ít nước, em đến tháng .”

Thảo nào mấy ngày nay cảm xúc của đổi thất thường như .

Lục Thanh Hoài: “…”

Bên , Đại Oa khỏi cửa liền thẳng đến ga tàu hỏa.

Đại Oa hướng về Đặc khu từ lâu, sớm các thầy cô về tình hình Đặc khu, tìm hiểu thêm ở đơn vị, trong đầu Đại Oa phác họa sơ lược diện mạo của nơi đó.

Đó chắc chắn là nơi đều đang phấn đấu, là nơi cơ hội nhiều như cá diếc qua sông, là thiên đường của những như bọn .

Đại Oa hào hứng lên tàu hỏa, mấy ngày mấy đêm, cuối cùng cũng đến Đặc khu.

“Này, ở đây ở đây!”

Vừa khỏi ga tàu, Đại Oa thấy tiếng gọi.

“Tống Dược, ở đây!”

Đại Oa ngó nghiêng ngả một hồi, ngay đó mắt sáng lên, xách hành lý len qua từng lớp , chen lề đường.

Người đến đón là Tạ Chiêu Khánh.

Tạ Chiêu Khánh : “Đi, lên xe , đưa về nhà khách .”

Đại Oa chiếc xe mặt vô cùng kinh ngạc: “Anh đấy, thế là lái ô tô con !”

“Cũng tàm tạm, bàn chuyện ăn thì phô trương thanh thế .”

Tạ Chiêu Khánh mở cốp , giúp cất hành lý lên. Tiếp đó mở cửa xe, để .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-423.html.]

Đại Oa chút mới lạ, tiền thì tiền, nhưng lúc vẫn mua xe.

ư, vì tin tức nội bộ của Tiểu Muội, là hai năm nữa sẽ loại xe tính năng hơn mắt thị trường, Đại Oa đợi thêm chút nữa.

Tạ Chiêu Khánh lái xe, thỉnh thoảng đ.á.n.h giá Đại Oa vài : “Cậu đúng là lớn lên ít, mấy năm gặp, cứ cảm thấy từ một đứa trẻ con lớn thành một thanh niên, nãy dám nhận .”

Mắt Đại Oa liên tục ngoài cửa sổ, thần thái lúc ngược khiến Tạ Chiêu Khánh nhớ tới lúc bọn họ mới gặp .

Khi đó ba chị em cũng tới Hải Thị, xe buýt mắt cứ chằm chằm ngoài cửa sổ.

Anh bắt chuyện với họ, ba chị em còn đề phòng , dễ dàng đáp lời, hại phơi nắng mặt trời mấy tiếng đồng hồ.

Đại Oa đáp lời: “Anh thì chẳng đổi chút nào, nãy một cái là nhận ngay.”

Lời Tạ Chiêu Khánh mà sướng tai, đây cũng coi như là khen khéo trẻ trung.

Hai tới nhà khách, khi cất hành lý, Đại Oa theo Tạ Chiêu Khánh tới xưởng may của .

Lần khi đến, chị cả giao cho một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, đó là chị xem xưởng may của Tạ Chiêu Khánh.

Tống Hòa đầu tư một khoản tiền lớn cho Tạ Chiêu Khánh, cũng xem xem xưởng may rốt cuộc .

Đến khu xưởng, Tạ Chiêu Khánh giới thiệu: “Đây là dây chuyền sản xuất của chúng , tính tiền công theo sản phẩm, hiệu suất của công nhân .”

Từ khi mở xưởng may, sản lượng tăng lên nhiều, túi tiền của Tống Hòa cũng căng phồng lên.

Bởi vì mua máy móc, những cùng ăn với lúc sợ lỗ vốn, căn bản dám bỏ nhiều tiền để cùng mở xưởng.

Bọn họ thậm chí dám tới Đặc khu xông pha, cảm thấy tiền của đủ dùng , thà ở Hải Thị còn hơn.

Tạ Chiêu Khánh cũng hiểu, dù mỗi đều lập gia đình, còn giống như lúc cả nhóm đồng lòng nữa, ai cũng nỗi lo riêng.

Ngược , vì một nguyên nhân mà mãi vẫn dám kết hôn.

Tạ Chiêu Khánh lúc đó đang ở thời điểm then chốt, hỏi một vòng quen, kết quả là Tống Hòa hồi âm cho .

Anh thậm chí còn từng hỏi Tống Hòa.

Năm xưa những bạn cùng xông pha nỗi lo âu là bình thường, nhưng dần dần xa cách bọn họ, ngược sẵn lòng dẫn Tống Dược cùng kiếm tiền, chuyện cũng bình thường.

Đại Oa quan sát tỉ mỉ một vòng, kìm gật đầu khen , : “Chị còn nhất quyết bắt tới xem, chị giờ chỉ trông cậy cái xưởng của để kiếm tiền mua đất cho chị đấy.”

“Thế , bảo cô yên tâm . Chúng hợp tác bao nhiêu năm nay, cô chính là quý nhân của , thể để cô thất vọng …”

Hai , tới văn phòng.

Tạ Chiêu Khánh tò mò: “Chị và em trai giờ việc ở đơn vị nào?”

Đại Oa xuống tự nhiên: “Em trai vẫn đang học, học nghiên cứu sinh đấy, học xong mới việc.”

“Nghiên cứu sinh!” Tạ Chiêu Khánh khen ngợi, “Lúc đó cảm thấy đứa bé đó là đứa học hành.”

Năm xưa bé tên Mễ Bảo đó chững chạc bao, Tạ Chiêu Khánh còn nhớ đôi mắt đen láy của bé cẩn trọng vô cùng, đến Phố Đông cứ quan sát môi trường xung quanh ngừng, sợ sẽ bán chị mất.

“Thế còn chị ?” Anh hỏi.

Đại Oa toét miệng : “Chị , chị tự xưng là nghề tự do.”

 

 

Loading...