Tâm Tống Hòa đột nhiên tĩnh , giờ khắc sự chú ý của cô tập trung cao độ, trong đầu dường như còn tạp niệm.
Cùng lúc đó, ngoài cửa Chung Dương đang bài như bay.
Anh hưng phấn, cảm thấy cuộc đời Tống Hòa quá kịch tính, bài của lò, chừng thể chiếm trang nhất.
"... Tống Hòa mười bốn tuổi dẫn theo ba đứa em chạy nạn, mười lăm tuổi bước ngành giáo viên mầm non, trở thành một giáo viên mầm non nông thôn..."
"Cô chỉ bằng cấp hai nhưng bao giờ từ bỏ việc học, cô cho rằng giáo viên mầm non là ngành học tập suốt đời, tiến bộ theo sự tiến bộ của thời đại."
"Nỗi chua xót mười mấy năm chỉ cô , nhưng cô bao giờ oán than, dựa kiến thức chuyên môn và phương pháp giảng dạy xuất sắc, từ nhà trẻ Lý Gia Thôn bước nhà trẻ công xã Hà Tây."
"Tống Hòa , nhà trẻ công xã Hà Tây là thời kỳ chuyên môn cô chín muồi, cũng là thời kỳ thử nghiệm các phương pháp giảng dạy. Trong ngôi nhà trẻ nhỏ bé , cô một con đường giảng dạy khoa học phù hợp với hiện tại, phù hợp với đông đảo trẻ em nông thôn..."
Chung Dương soạt soạt nhanh, cảm hứng tuôn trào, lo câu chữ chi tiết, chỉ thể nhân lúc còn hứng thú hết nội dung phỏng vấn .
Anh liền một mạch mấy nghìn chữ, trong hội trường cũng đang tổ chức lễ trao giải.
Tống Hòa cùng nhiều lên đài, hốc mắt bất giác đỏ lên, nở nụ với ống kính mặt.
Cô may mắn ?
Không, cô cảm thấy may mắn.
Cô từ thời đại phồn vinh phú cường, đến thời đại động loạn bất an , cô hề may mắn.
Tống Hòa cô nên như thế nào nhỉ?
Cô cảm thấy nên một công việc , mỗi ngày tàu điện ngầm tan , lúc rảnh rỗi trang điểm dạo trung tâm thương mại, hẹn ba năm cô bạn cùng KTV hát hò, phiền não lớn nhất mỗi ngày, đại khái là suy nghĩ xem nên đối phó với phụ của trẻ thế nào.
thực tế, cô nhịn đói chạy nạn, lúc bản hoa mắt ch.óng mặt còn bảo vệ ba đứa trẻ. Phải ngày ngày suy nghĩ xem kiếm tiền thế nào, trong tình huống chỉ đầy bụng kiến thức lý thuyết, gánh vác cả một ngôi nhà trẻ.
Cô cần ngừng nỗ lực và tiến bộ, cô cần nắm bắt cơ hội, từng bước từ trong thôn.
Chính vì vô vàn luyện và khổ nạn, mới Tống Hòa ngày hôm nay.
Tống Hòa kiếp thể nghĩ đến việc sẽ cái đài ? Không thể nghĩ đến.
cô ở một ý nghĩa nào đó là may mắn.
Trong mười mấy năm , cô gặp nhiều , nhiều từng giúp đỡ cô.
Có cô cô, đội trưởng Lý bà nội Trương, chủ nhiệm Luyện, giáo sư Trần, cục trưởng Đường...
Còn ba đứa trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-387.html.]
Sự quan tâm diện của ba đứa trẻ đối với cô, sự tin tưởng vô điều kiện đối với cô, khiến Tống Hòa cảm thấy tình yêu thương cần chúng lấp đầy.
Đời luôn đủ loại kỳ ngộ, xuyên càng là kỳ ngộ lớn nhất của cô.
Điều cô thể , là biến kỳ ngộ ngàn năm một , thành cơ hội ngàn năm một.
Mặt trời lên cao, lên đến đỉnh cờ đỏ.
Chung Dương đến mặt mày hồng hào, lúc mực sắp hết, cuối cùng cũng kết thúc.
"... Đây là một thời đại vĩ đại, thời đại vĩ đại vì một nhóm như thế . Ý nghĩa cuộc đời đại để là như , từ nông thôn đến công xã, từ công xã đến huyện thành, ngôi trường cô mở ngày càng lớn, cô giúp đỡ ngày càng nhiều, cô ý nghĩ dừng , đây chính là sự phấn đấu trong dòng chảy thời đại."
Hội nghị kết thúc, thời đại mới dường như thực sự đến.
Tháng Mười, cơn ác mộng của vô kết thúc tháng , vô đón chào cuộc sống mới.
Bài báo của Chung Dương khiến cái tên "Tống Hòa" ít đến.
Trải nghiệm cuộc đời đầy màu sắc truyền kỳ của Tống Hòa quá thu hút sự chú ý, cô từ một cô gái chạy nạn, trở thành một giáo viên trung cấp, nhiều đều tò mò rốt cuộc chuyện gì xảy cô.
Từng bài những năm của cô tìm , lúc mới phát hiện, hóa cô chính là đồng chí "Hòa Miêu" thường xuyên bài báo.
Địa điểm trong bài của cô đang đổi, nhân vật chính trẻ em trong bài đang đổi, bao gồm cả ý kiến đưa cũng đang đổi, nhưng điều đổi là, cô vẫn luôn phấn đấu ngừng nghỉ để đảm bảo đông đảo trẻ em thể trưởng thành khỏe mạnh.
Từ phòng chống buôn bán phụ nữ trẻ em, đến quan tâm vấn đề giáo d.ụ.c của trẻ em khuyết tật, mỗi bài báo luôn khiến bận lòng.
Thành tích vinh dự Tống Hòa đạt , đủ để khiến bỏ qua học lực của cô, khi cô trở về huyện Bình Hòa, giáo sư Trần thất thập cổ lai hy cuối cùng cũng thể nghỉ hưu, còn cô cũng chính thức Cục giáo d.ụ.c thành phố bổ nhiệm Hiệu trưởng trường Sư phạm Mầm non Bình Hòa.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Thu qua đông tới, Tống Hòa kết thúc hội nghị trở về huyện Bình Hòa, bận trong bận ngoài suốt hai tháng trời, cuối cùng cũng lấy văn bản cho phép mở rộng khu trường học Sư phạm Mầm non Bình Hòa từ thành phố.
Tống Hòa cảm thấy cái chức hiệu trưởng , thì thêm chút gì đó cho ngôi trường . Ít nhất khi từ chức thi đại học, giải quyết triệt để vấn đề mở rộng trường học.
Tuyển sinh đại học sắp khôi phục, vô trường đại học cả nước sẽ đón chào dòng m.á.u mới, trường học của các cô cũng nên như .
Hai năm nay đất trống bên cạnh trường các cô cũng đang dần mở rộng, một nhà cũ nhà nguy hiểm dỡ bỏ, mà những đất tự nhiên phân phạm vi trường học của các cô.
Bản thiết kế trường học cô vẫn mời Ninh Hoài Anh thiết kế, bà hai tháng bình phản, khi bình phản lập tức trở về thành phố, mà định đợi sang năm đầu xuân hẵng về.
Ninh Hoài Anh khi bình phản thể khắp nơi trong huyện thành , bà ngày nào cũng dạo trong huyện thành, cho dù ngày mưa to ngày tuyết lớn cũng ngăn bước chân của bà, điều khiến ít trong huyện đều bà.