Cường Tử: "..."
Ông nhịn dậy, tranh luận với vợ một chút: "Trước đây chẳng thường , con trai nhà Thắng Lợi, cháu trai nhà Chương lão bát, còn cháu trai nhà lão Hàn, đều là những hậu sinh đỉnh của ch.óp. Sao bây giờ đổi giọng , chỗ chúng tìm một nào?"
Quan trọng nhất là, còn dìm hàng chính một cái!
Lòng đàn bà cũng đổi nhanh thật đấy, hai tháng còn khen đứa con nhà Thắng Lợi, tiền đồ, công nhân chính thức trong xưởng máy kéo, lương mỗi tháng hơn bốn mươi đồng, hơn nữa trong huyện thành nhà, là một mối lương duyên thể hơn.
Nói dù thế nào cũng thử , giới thiệu hai đứa gặp mặt chuyện, quen một chút.
Sao bây giờ, mấy đứa trẻ đều bà như cái cọng rau cải trắng thế?
"Chậc, ông thì cái gì!"
Tống Ninh Ngọc lườm ông một cái: "Bọn họ ở huyện là hậu sinh , nhưng so với Tiểu Lục thì bì ."
Cường T.ử bĩu môi: "Sao mà bì , Tiểu Lục từng hạ phóng đấy."
Tống Ninh Ngọc bực vỗ ông một cái, đó vội vàng ngoài cửa sổ.
Thấy bốn bề yên tĩnh, bà hạ giọng : "Ông nhỏ chút, cái gì mà hạ phóng với hạ phóng. Chính vì từng hạ phóng, nên Tiểu Lục mới đặc biệt khiến ưng ý!"
"Lời thế nào?"
Tống Ninh Ngọc thì thầm: "Ông hiểu , xem mấy hạ phóng ở thôn , vị nào lưng chẳng chút bối cảnh chút bản lĩnh? Người ở công xã, công xã Hồ Tiền bên cạnh còn một , chẳng đều xe con đón về , lúc đó phong quang bao!"
Bà cảm thấy chồng ngốc, đó là rồng gặp nước cạn hổ xuống đồng bằng. Bây giờ chiều hướng , những lục tục đều thể về , chẳng biến thành rồng nước sâu, hổ trong rừng núi ?
Giống như Tiểu Lục , năm xưa còn hạ phóng, nay về thủ đô, căn nhà to, còn việc trong viện nghiên cứu.
Điều kiện bao, xứng với Tiểu Hòa nhà bà khéo!
Chưa kể năm xưa Tiểu Hòa còn giúp , hai nền tảng tình cảm. Cậu chỉ cần táng tận lương tâm, thì đối xử với Tiểu Hòa nhà bà.
Tống Ninh Ngọc nóng lòng hai kết hôn , bà ngay cả vàng cũng chuẩn xong. Chỉ đợi ngày bọn họ kết hôn, sẽ giao vàng cho Tiểu Hòa!
Người kết hôn sớm chỉ Tống Ninh Ngọc, Lục Thanh Hoài còn cấp bách hơn bà.
Mấy tháng trôi qua, kỳ nghỉ của sắp kết thúc, cũng từng nhắc đến chuyện đăng ký, nhưng Tống Hòa cứ bảo vội đợi thêm chút nữa.
Bọn họ nhất thiết đến thủ đô đăng ký, ngay tại huyện Bình Hòa đăng ký cũng .
Mãi đến một ngày khi kỳ nghỉ của Lục Thanh Hoài kết thúc, chuẩn về thủ đô, Tống Hòa mới câu trả lời chắc chắn.
Sáng hôm đó, Tống Hòa ăn sáng xong lau miệng: "Lát nữa chuẩn một chút ."
Đại Oa và Mễ Bảo đều về quê , giờ bàn chỉ cô và Lục Thanh Hoài.
Lục Thanh Hoài sững sờ: "Chuẩn cái gì?"
Tống Hòa ngạc nhiên: "Đi lĩnh chứng chứ gì, tối qua em chẳng còn bảo chuẩn quần áo ?"
Lục Thanh Hoài thầm nghĩ, tối qua còn tưởng Tống Hòa đang giục sắp xếp hành lý, hóa là lĩnh...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-374.html.]
Lĩnh chứng!
Anh kinh ngạc, Tống Hòa thể tin nổi.
Tống Hòa cạn lời: "Anh đừng ngạc nhiên thế, em cũng lưu manh kéo quần lên là nhận nợ, như em sẽ chịu trách nhiệm với ."
Lục Thanh Hoài bỗng đỏ mặt: "Em là con gái con lứa, đừng mấy lời lộ liễu thế."
Tống Hòa bĩu môi: "Anh đừng e thẹn, em cũng mặt ngoài."
Tại cô kéo dài hai tháng mới lĩnh chứng, vì Lục Thanh Hoài hai năm nay dầm mưa dãi nắng ở cái xó nào, tự giày vò cái mặt đến là tệ hại.
Cộng thêm bản cô thời gian vì chuyện trường học, vì chuyện ôn tập, trạng thái tổng thể đều chút , mặt mũi tiều tụy nhiều, cho nên dù cũng nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian.
Lĩnh chứng chỉ một , Tống Hòa để tiếc nuối cho , đối đãi bằng diện mạo nhất.
Hơn nữa, lĩnh chứng xong cô còn định chụp ảnh nữa cơ.
Ngày Lục Thanh Hoài mới đến Tống Hòa phát hiện gầy như cái sào tre, qua hai tháng bồi bổ, mặt mũi tuy vẫn còn đen, da dẻ còn thô, nhưng thời nay là ảnh đen trắng mà, mặt đen chút thô chút thì ?
Chỉ cần thịt mặt bù đắp , còn gầy trơ xương nữa là .
Lục Thanh Hoài cố nén hưng phấn, nhanh ch.óng lùa hết cháo trong bát, đó vội vàng chạy phòng.
Anh dùng tốc độ nhanh nhất, quần áo xong xuôi.
Trong lúc cài cúc áo, chạy phòng khách, chằm chằm cuốn lịch Tống Ninh Ngọc mang đến.
Tống Ninh Ngọc ngấm ngầm giục cưới, cách giục cưới của bà là lấy một cuốn lịch ghi "Nên cưới gả" hoặc "Không nên cưới gả" đến, đó treo cuốn lịch ở góc phòng khách, dùng một tấm vải che .
Chỉ là, bên cạnh cuốn lịch còn treo một cái gương. Lúc hai Tống Hòa soi gương, luôn thể thấy cuốn lịch đó.
Đây chính là cách cô cô bất động thanh sắc ngấm ngầm giục cưới.
Lục Thanh Hoài cài xong cúc áo, cuốn lịch treo tường, mặt kìm nở nụ .
"Khéo thật! Hôm nay là ngày đại cát."
Tống Hòa đang chải tóc bên cạnh, hì hì hỏi: "Anh còn tin cái ?"
Lục Thanh Hoài nghiêm túc gật đầu: "Giờ khắc tin."
Hôm nay Tống Hòa nghỉ, nhưng cũng chỉ nghỉ nửa ngày. Thư ký Lý Cục trưởng Liễu chiều nay việc tìm cô, Tống Hòa ăn trưa xong, tìm Cục trưởng Liễu một chuyến.
Cô và Lục Thanh Hoài cùng đến văn phòng dân chính, nộp hồ sơ chuẩn từ sớm, giấy kết hôn chẳng mấy chốc xong.
Nhân viên văn phòng dân chính vẫn ngạc nhiên về hộ khẩu của Lục Thanh Hoài.
Dù huyện Bình Hòa và thủ đô cách xa , bình thường thủ đô cũng sẽ đến huyện Bình Hòa bọn họ tìm vợ nhỉ.
Một vị thím tò mò hỏi: "Đồng chí việc ở thủ đô?"