Anh chút bối rối, cô gái rốt cuộc ý gì?
Mặt trời dần dần lên đến đỉnh đầu, điều nghĩa là đến mười hai giờ trưa.
Ba Tống Hòa đói đến mức bụng đau quặn thắt, hơn nữa chuyến xe ghế trống, họ bây giờ đang chen chúc trong đám đông, đủ loại mùi hun đến suýt nữa nôn .
"Nhường đường." Tống Hòa nhân lúc xe buýt đến trạm, nhiều xuống xe, chạy đến bên cửa sổ. Cô thật sự chịu nổi, hít thở chút khí trong lành.
Đại Oa và Mễ Bảo theo cô, một trái một bên cạnh Tống Hòa, tạo một gian nhỏ cho cô.
Tạ Chiêu Khánh hai cái túi lớn chân , đột nhiên bối rối.
Không chứ, đồ của các đều ở trong tay , cũng sợ lén lút lấy trộm thứ gì trong túi vải ?
Trong lòng hết lớp nghi vấn đến lớp nghi vấn khác, ba kỳ lạ như ?
Tống Hòa thật sự ý gì, Tạ Chiêu Khánh việc cầu xin cô.
Anh thẳng, cứ vòng vo tam quốc với cô những thứ hư ảo , thì Tống Hòa cũng phối hợp với .
Còn việc thuận tay lấy đồ , Tống Hòa nghĩ là sẽ . Tất cả hóa đơn mua đồ đều ở trong tay cô, hơn nữa đây là một gian chật hẹp, ở cửa, ngu ngốc đến mức nào mới nghĩ đến việc cướp đồ.
Cho dù ý nghĩ , Mễ Bảo, tên nhóc tinh ranh cũng đang lén lút !
Vì , Tống Hòa luôn cảm thấy đường về dường như dài hơn.
Cuối cùng, khi bụng cô sắp đói dẹp lép thì đến trạm!
Một nhóm khi xuống xe đều thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt Tống Hòa càng tái nhợt, vì bên cạnh cô mùi hẹ, hun cô suýt nữa nôn .
Nếu nhân lúc trống cửa sổ, cô thật sự sẽ ngất .
Tống Hòa hít sâu vài , mỉm : "Đồng chí Tạ, cảm ơn , chúng duyên sẽ gặp ."
Nói , cô nhận lấy đồ và rời .
"Ấy!"
Tạ Chiêu Khánh cuối cùng nhịn , vội vàng gọi cô .
Tống Hòa dường như ngạc nhiên: "Anh còn việc , đợi ở đây một lát ? Chúng mang đồ lên , việc gì lát nữa ."
Tạ Chiêu Khánh nghẹn lời, một lúc lâu mới : "Được."
Ba chị em Tống Hòa nhanh ch.óng cất đồ, vội vàng rửa mặt xuống lầu.
Không vội gặp Tạ Chiêu Khánh, mà là vội ăn cơm.
Nhà trọ chỉ cung cấp bữa sáng, hai bữa còn cung cấp.
may mắn là bên cạnh nhà trọ một nhà hàng quốc doanh, lúc nãy qua đó thấy vẫn còn khá nhiều đang ăn.
Tống Hòa và các em vội vã chạy xuống lầu, thấy Tạ Chiêu Khánh ở cửa nhà hàng quốc doanh.
Tạ Chiêu Khánh chỉ một cái bàn bên trong: " cũng chuẩn ăn cơm, là chúng chung một bàn?"
Tống Hòa nhón chân trong, quả nhiên chỉ còn một bàn, thế là cũng câu nệ, dứt khoát gật đầu: "Được, ."
Trong tay cô tiền phiếu, gọi món hề nương tay.
"Ăn gì? Thịt kho tàu !" Tống Hòa hỏi Đại Oa và Mễ Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-342.html.]
Hai bé nuốt nước bọt, gật đầu.
Dù điều kiện nhà họ khá giả, bữa ăn tệ, nhưng cũng thể thường xuyên ăn thịt kho tàu. Chỉ những dịp lễ tết, ví dụ như Tết Nguyên đán, Tết Đoan ngọ và Tết Trung thu, mới thể ăn một bữa thịt kho tàu.
Hoặc là ngày sinh nhật, nhà họ tổ chức sinh nhật thể gọi món. Giống như sinh nhật năm ngoái của Tống Hòa, cô để Đại Oa cho cô một cái bánh kem và thịt kho tàu.
"Còn ăn gì nữa, trứng xào ớt xanh?" Tống Hòa hỏi.
Đại Oa và Mễ Bảo gật đầu.
"Phục vụ, thịt kho tàu và trứng xào ớt xanh! Thêm ba bát cơm lớn." Tống Hòa hét lớn về phía cửa sổ.
Ba họ ăn hai món là đủ , lúc vật tư tuy ít, đồ ăn trong nhà hàng tuy đắt, nhưng lượng cho nhiều.
Còn về Tạ Chiêu Khánh đối diện, Tống Hòa cảm thấy họ chỉ là qua đường gặp , cần hào phóng mời ăn cơm.
Tạ Chiêu Khánh cũng định lợi dụng họ, khi họ đến, tự gọi một phần mì thịt kho.
Nói một cách khác, cũng ba Tống Hòa lợi dụng .
Trong lúc chờ món, Tống Hòa vẻ hiểu rõ, với Tạ Chiêu Khánh: "Đồng chí Tạ chuyện gì cứ thẳng , là thích thẳng vấn đề, thời tiết cũng khá nóng."
Đối diện với ánh mắt trong veo của Tống Hòa, Tạ Chiêu Khánh nghẹn một lúc. Câu cuối cùng của cô, là đang ám chỉ cửa Tân Thế Giới ?
Tạ Chiêu Khánh suy nghĩ một chút, cũng vòng vo nữa.
Anh gượng: "Thật xin , quả thật việc tìm cô."
Tống Hòa tò mò: "Chúng quen , chuyện gì mà thể tìm ?"
Tạ Chiêu Khánh từ từ dời ánh mắt từ khuôn mặt cô xuống bộ quần áo của cô, chỉ quần áo, hạ giọng: " mua bộ quần áo của cô."
Tống Hòa phản ứng gì, Đại Oa và Mễ Bảo bên cạnh đột nhiên tức giận.
Ý gì đây, mua quần áo của chị họ?
Còn là quần áo chị họ mặc qua!
Người là biến thái chứ? Người bình thường nên hỏi là bộ quần áo của cô mua ở ?
Tống Hòa vội vàng đè Đại Oa xuống, mặt lộ vẻ khó hiểu đúng lúc: "Tại mua quần áo của ?"
Đừng thấy cô hỏi như , thực Tống Hòa đoán một hai phần.
Vị đồng chí Tạ thợ may, thì cũng là một việc "chợ đen".
Tạ Chiêu Khánh lộ vẻ mặt khó xử: "Chuyện thật sự thể , cho nên lúc đều nên mở lời với cô như thế nào."
Anh vội vàng mấy câu xin .
Được , Tống Hòa hiểu .
Thực bộ quần áo của cô bán cũng là , bản vẽ thiết kế và vải vóc trong nhà đều , bán bộ , cô còn thể để Mễ Bảo bộ thứ hai.
Chỉ là, Tống Hòa đột nhiên nghĩ đến những bản vẽ thiết kế mà tùy tiện vẽ để luyện tay.
Nghĩ đến đây, Tống Hòa nở nụ xa cách: "Xin , bộ quần áo là quà sinh nhật em trai tặng, thể bán cho ."
"Đợi ..." Tạ Chiêu Khánh , Tống Hòa ngắt lời , liếc bàn bên cạnh , hạ giọng: " bản vẽ thiết kế, bản vẽ thiết kế thì thể."