Còn Nhị Hoa ít cảm thấy khí phách, cô nghỉ việc ở nhà trẻ , phụ trách nấm tâm trúc của Lý Gia Thôn.
Nhị Hoa mỗi ngày tổ chức dân làng lên núi hái nấm tâm trúc, hái xong sắp xếp vận chuyển nấm tâm trúc đến công xã sấy khô. Lúc rảnh rỗi việc gì , còn đích lên núi xem tình hình sinh trưởng của nấm tâm trúc cũng như môi trường rừng trúc.
Đợi mùa thu hái qua , sắp xếp chế tạo dung dịch huyền phù, rắc bào t.ử lên đất rừng trúc mà cô cảm thấy môi trường .
Nhị Hoa để hiểu thêm về nấm tâm trúc, còn tra cứu nhiều sách vở liên quan. Thậm chí đích thư cho giáo sư Trịnh, hỏi một vấn đề hiểu.
Cô cũng giống Tống Hòa kết hôn, nhưng nguyên nhân cô kết hôn là cô kén rể, gả .
Còn về việc tại lâu như vẫn kén rể, thuần túy là vì yêu cầu của cô cao.
Nhị Hoa từ sớm b.ắ.n tiếng ngoài, đối tượng của cô bắt buộc trình độ sơ trung trở lên. Còn nữa là nhân phẩm , nhất là mồm mép lanh lợi còn việc. Thêm nữa đối tượng trông quá , là nhà đông chị em, bố cần chăm sóc kiểu đàn ông đó.
Lời Cả thôn: "..."
Bố cô : "..."
Ngay cả Lý nhị nãi nãi cô chọc tức cũng hồ đồ nữa, cầm gậy đuổi Nhị Hoa chạy khắp thôn. Làm Nhị Hoa buổi tối thà trèo tường về phòng, cũng dám gõ cửa cổng chính.
Theo lời Lý nhị nãi nãi , hậu sinh điều kiện thế thể rể nhà ? Bảo Nhị Hoa thu tâm , hoặc là hạ thấp điều kiện xuống, hoặc là tìm phù hợp điều kiện mà gả qua đó.
Nhị Hoa , bản cô chính là điều kiện , học thức công việc còn tiền, trông cũng đoan chính xinh xắn, nhà chị em đông, gánh nặng nhỏ, dựa thể tìm một rể phù hợp để gả qua đây?
Khá lắm, lời hình như cũng chẳng vấn đề gì.
Là thật sự vấn đề!
Người trong thôn càng càng thấy lời Nhị Hoa lý, ngay cả Lý nhị nãi nãi cũng bán tín bán nghi, cứ như đang tiến hành một cuộc cải tạo tư tưởng.
Vì thế Nhị Hoa cứ độc đến bây giờ, cũng chẳng ai cô .
Sự nghiệp hừng hực khí thế, ai quan tâm nhiều đến những chuyện khác chứ?
Lúc Nhị Hoa đường, thấy xa xa Tống Hòa dẫn ba đứa em tới, lập tức sải bước chạy qua.
"Tiểu Hòa, hôm nay cô về , chẳng mai Hiểu Mẫn mới đại sự ?"
Tống Hòa : " về giúp đỡ."
Nhị Hoa giúp đỡ đỡ lấy một góc túi vải: " xách giúp cô." Nói xong bảo: "Vậy mỗi tối cô còn về công xã ? Hay là ở Lý Gia Thôn chúng ."
Tống Hòa chỉ túi vải: " mới mang ngần đồ, mà ở nhà . định sáng ăn cơm xong theo xe ngựa chú Tám Lý đến, chiều tối ăn cơm xong theo xe ngựa chú Tám Lý về công xã."
Cho nên cô cũng nhờ Sở Di giúp đỡ thế phát thanh buổi trưa. Phát thanh lúc trưa đó cần bản thảo, chỉ cần mở đài lên là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-219.html.]
Nhị Hoa gật đầu, đột nhiên kéo Tống Hòa hỏi: "Ấy đối tượng của Hiểu Mẫn rốt cuộc là thế nào, là quân nhân, là đồng chí công an?"
Tống Hòa xách túi vải bước lên bậc thang: "Vốn dĩ là bộ đội, thời gian chuyển ngành , chuyển sang cục công an, còn là cục công an thành phố Nguyên Dương."
Nhị Hoa ngạc nhiên: "Vậy Hiểu Mẫn thành phố Nguyên Dương, Trương nãi nãi nỡ ?"
Hai chuyện đến cửa nhà Lý đội trưởng, Tống Hòa dừng : "Hơn một năm xem mắt, lúc đó là xác suất lớn sẽ về huyện Bình Hòa, kết quả phân đến thành phố Nguyên Dương. tình cảm hai định , Trương nãi nãi nỡ thì thế nào ."
Cũng may bản đối tượng của Hiểu Mẫn là huyện Bình Hòa, bố việc ở nhà máy dệt, nhà bốn con, là út. Bất kể thế nào, mỗi ngày cũng về huyện Bình Hòa một hai chuyến.
Cô ruột còn bảo Hiểu Mẫn theo thành phố Nguyên Dương chừng sống còn hơn chứ, bố đối với con trai con dâu chính là xa thơm gần thối.
Người chuyển ngành công việc, còn sắp xếp công việc cho nhà, ngay cả nhà cũng phân đến tay , trọn vẹn năm mươi tám mét vuông, thêm một căn nhà lầu ban công lớn!
Thông gia cũng lý lẽ, phí chuyển ngành để đối tượng Hiểu Mẫn cầm hết. Đồ đạc trong nhà thì chia cho vợ chồng son mấy, nhưng cũng cần họ phụng dưỡng, rảnh rỗi về thăm già là .
Thế chẳng hơn ở huyện Bình Hòa sống chung với cả đại gia đình bố chồng chú bác chị em dâu ?
Tống Ninh Ngọc cảm thấy như , cũng với Trương Tú Quyên như , Trương Tú Quyên quả nhiên những lời của bà thuyết phục.
Sau đó Trương Tú Quyên nghĩ , trong lòng kìm thót tim.
Giỏi thật, bà ngay trong lòng con dâu cả luôn tồn tại ý nghĩ , ý nghĩ chủ gia đình!
Trương Tú Quyên tự giận dỗi hai ngày, phát hiện Tống Ninh Ngọc vô tâm vô phế ăn ngon ngủ kỹ, nửa ngày để tâm trạng của bà trong lòng thì buông xuôi.
Thôi, chồng nàng dâu họ cùng qua mười mấy năm , cứ sống tiếp thế .
Tống Hòa và Nhị Hoa chào tạm biệt, đó dẫn Đại Oa mấy đứa nhà cô ruột.
"Ái chà! Đại Oa Tiểu Muội Mễ Bảo!"
Trương Tú Quyên đang rửa rau trong sân, thấy mấy đứa nhỏ, kìm vẩy vẩy nước tay, dậy sờ đứa nắn đứa .
Người càng già, càng thích trẻ con.
Tống Ninh Ngọc đang bận rộn trong bếp, thấy động tĩnh vội vàng chạy .
"Là Tiểu Hòa, cô và thím Thiên Lâm của cháu nãy còn đang bao giờ cháu đến, ai ngờ nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến!"
Bà đeo tạp dề ngang hông, tay còn cầm cái xẻng, xẻng bóng loáng phản quang, là lấy từ trong chảo dầu .