Mùa đông chính là như .
Đến trưa, Đại Oa bưng từng món ăn lên bàn.
Hôm nay chỉ sườn hấp tàu xì, còn thịt xông khói xào tỏi tây, củ cải ngâm rượu, canh đông quỳ cùng với hơn ba cân cá dưa chua.
"Oa!"
"Thơm quá, nhiều món quá!"
Ba Tống Hòa bàn liên tục kêu lên, tay cầm đũa chút thể chờ đợi .
Đại Oa vô cùng thỏa mãn đối với phản ứng của các cô: "Trong lò nướng còn nữa đấy, còn một con gà nướng mật ong và bánh bông lan."
"Hít" một tiếng, ba hít một ngụm khí lạnh, trong chốc lát mắt sáng rực rỡ.
Tống Hòa nhanh ch.óng lấy mấy cái bát, chia mỗi món thịt một phần : "Tiểu Muội và Mễ Bảo bưng mấy món cho Phó gia gia bọn họ , đó bưng mấy món khác cho chị Sở Di bọn họ."
Tiểu Muội và Mễ Bảo đáp , hai cẩn thận trong tuyết. Trong lòng niệm một bàn đồ ăn , nửa điểm cũng chậm trễ, đến năm phút đưa xong hết.
Tống Hòa đốt một cái lò lửa bên cạnh bàn ăn, trong ấm đất là sữa nóng hổi.
Ăn cơm thể đồ uống chứ.
Bốn chị em vây quanh cái bàn tính là lớn , tiếng ăn cơm vang lên liên tiếp, thỉnh thoảng xuất hiện vài câu tán thưởng.
Sự ấm áp từ từ chảy trôi trong nhà, cho dù là đón sinh nhật cũng là đón Đông chí, càng là đón chào năm mới đến.
Năm 1968 cứ thế lặng lẽ đến trong gió lạnh căm căm, trong tuyết bay đầy trời.
Năm nay cục diện càng thêm căng thẳng, các xã viên công xã cũng hậu tri hậu giác nhận môi trường lớn xảy đổi nghiêng trời lệch đất.
Trong thành phố đấu tranh dấy lên, trong huyện Bình Hòa cũng tính là yên tĩnh.
Bước năm 1968 mới ba tháng, trong huyện thành bùng nổ ba cuộc diễu hành.
Tống Hòa hiện giờ dám thư cho tòa soạn báo nữa, cô sợ bới lông tìm vết, nắm thóp, mà khiến bản rơi nguy hiểm.
Để cho chắc chắn, cô thà kiếm ít tiền một chút.
Đồng thời, nguyện vọng Đảng của cô cũng càng thêm cấp bách.
Nín nhịn ba tháng, mấy hôm Tống Hòa cuối cùng cũng nộp bài đơn xin Đảng từng chữ châu ngọc, khiến rơi lệ như mưa lên.
Chủ nhiệm Luyện xem cũng cảm động!
Thế là cô nhanh thông qua xác nhận phận của tổ chức Đảng cơ sở, trở thành một phần t.ử tích cực Đảng. cửa ải là dễ qua nhất, đó còn trùng trùng điệp điệp cửa ải.
Năm mới, công xã Hà Tây sẽ đón chào đổi nhỏ.
Sau khi bước tháng ba, đầu tiên là chủ nhiệm Luyện nhận điện thoại của cấp . Trong điện thoại chỉ nhân viên hạ phóng đến, còn tròn tám thanh niên trí thức.
Luyện Tú An bất lực , bà đều thể tưởng tượng nếu cục diện vẫn như thế , thì mấy năm công xã sẽ tiếp nhận thanh niên trí thức ngày càng nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-183.html.]
Tám thanh niên trí thức công xã chứa nổi, bắt buộc phân đến các thôn.
Cây b.út ngón tay Luyện Tú An ngừng xoay tròn, suy nghĩ kỹ càng xem thanh niên trí thức nên sắp xếp thế nào.
Tiểu Sài đưa chủ ý: "Chủ nhiệm, là chia đến hai thôn , mỗi thôn thả bốn ."
Luyện Tú An ngẩng đầu cô một cái, trong lòng cạn lời, đều tiếp lời Tiểu Sài.
Cái còn cần cô , quan trọng là thả hai thôn nào?
Bản Luyện Tú An cảm thấy thanh niên trí thức nhiều đối với xã viên tính là chuyện , nhưng hiện tại, trong mỗi thôn đều thèm thanh niên trí thức lắm!
Bọn họ mắt thấy bốn thanh niên trí thức trong công xã hai đều thể dạy bọn trẻ con học, thế là cũng khao khát thanh niên trí thức vô cùng, cho nên phân chia thế nào là một vấn đề.
Luyện Tú An thở dài: "Bốn thôn Thượng Hồ, bốn thôn Lý Gia, cứ sắp xếp như . Thanh niên trí thức bao giờ đến, cô bao giờ sắp xếp Tiểu Lý đón . Còn về nhân viên hạ phóng, bộ sắp xếp đến thôn Lý Gia."
Hai thôn gần công xã, tương đối mà cũng khá giàu , thanh niên trí thức và nhân viên hạ phóng sắp xếp trong hai thôn , cuộc sống dù cũng thể trôi qua hơn một chút.
Luyện Tú An nhíu mày, những gì bà thể cũng chỉ thế thôi.
Tiểu Sài gật đầu, khi về liền ghi chuyện sổ.
Công xã nhiều việc, thanh niên trí thức tính là một chuyện, nấm tâm trúc chính là chuyện khác mà các xã viên quan tâm nhất.
Tống Hòa năm ngoái tìm chủ nhiệm về Trần Khoa, đầu năm nay bản Trần Khoa cũng đến tìm chủ nhiệm.
Vị thanh niên trí thức còn thật khiến Luyện Tú An với cặp mắt khác xưa, cái miệng đó thể lắm, đấy, chẳng mấy ai so với , là một nhân tài hiếm .
Nhân gian bước mùa xuân, gió xuân hiu hiu, thổi hoa đào công xã nở rộ bộ.
Tiếng sấm xuân đầu tiên mầm non trong ruộng giật nảy mầm, cũng báo hiệu mùa nông bận rộn của các xã viên sắp đến.
Tống Hòa cũng bận, tại ư?
Nông bận liên quan đến cô, nhà trẻ cũng mùa tuyển sinh trẻ, phòng phát thanh càng là vẫn như cũ, rốt cuộc cô bận vì cái gì?
Bởi vì cô chủ nhiệm Luyện bắt lính.
Được , cô ngay bông năm ngoái dễ lấy như mà, nợ ân tình thứ sớm muộn gì cũng trả.
Tháng ba dương xuân, là mùa nấm tâm trúc sinh trưởng.
Tiểu Hà thường xuyên núi hái t.h.u.ố.c mấy hôm nhắn lời, là rừng tre ở núi Tướng Quân ít nấm tâm trúc mọc lên, nhanh ch.óng bắt đầu hái thôi, nếu hái nữa đợt nấm tâm trúc sẽ già mất.
Mọi đều thời gian nấm tâm trúc mọc dài, cũng giống như hoa quỳnh , nếu vượt quá thời gian, nấm tâm trúc nhanh sẽ già, mùi vị cũng sẽ ngon nữa.
cụ thể dài thế nào cũng , mãi cho đến năm ngoái giáo sư Trịnh nấm tâm trúc thể vượt quá ba tiếng đồng hồ. Sau khi nó nở , chỉ cần trải qua ba tiếng đồng hồ, sẽ bắt đầu biến già.
Mọi lúc mới nhận thức cụ thể, ồ! Hóa là ba tiếng đồng hồ.
Cho nên lời của Tiểu Hà khiến tinh thần Luyện Tú An chấn động, vội vàng tổ chức dân làng các thôn lên núi hái nấm tâm trúc.