Cùng một môi trường mọc nấm tâm trúc, mùi vị chắc chắn giống y hệt thiên nhiên thuần túy.
Trịnh giáo sư gật đầu: “Cái cũng đúng. Có điều cháu thế yêu cầu đối với rừng tre cao lắm đấy. Môi trường sinh trưởng của nấm tâm trúc hà khắc, ngoại trừ ánh sáng, nhiệt độ, độ ẩm cũng như độ axit kiềm của đất , tầng đất của cháu lá mục , xung quanh rễ tre, roi tre, măng tre , những cái đều là mấu chốt.”
Tống Hòa nghiêm túc ghi nhớ, đó miêu tả đại khái môi trường khu rừng tre thường mọc nấm tâm trúc gần công xã.
“Mùa còn nấm tâm trúc hoang dã tìm , chứng tỏ ngọn núi quả thực thích hợp cho nấm tâm trúc sinh trưởng.” Trịnh giáo sư dứt khoát nhận lấy sổ và b.út của Tống Hòa, lên đó: “Nấm tâm trúc đầu tiên nó ưa sáng, thứ hai, độ ẩm nhiệt độ khi sợi nấm sinh trưởng cũng như độ ẩm nhiệt độ khi thể quả phát d.ụ.c đều là giống .”
Nói , ông phân biệt đ.á.n.h dấu bốn giá trị .
“Còn nữa, nấm tâm trúc ưa axit, độ pH khi sợi nấm sinh trưởng là 5.3~6, mà thể quả thì là 4.6~5. Bác xem hiện trường, môi trường ngọn núi cháu rốt cuộc như thế nào, điều sáng mai bác thể giúp cháu xem thử. Có thể mọc nấm tâm trúc trong mùa , môi trường ước chừng là sai biệt lắm.”
Tống Hòa vô cùng vui mừng: “Vậy phiền ngài quá ạ?”
Trịnh giáo sư lắc đầu: “Không , khéo bác hết việc , với cháu một chuyến gì.”
Tống Hòa vội vàng đáp : “Vậy sáng mai cháu tới đón ngài.”
“Được, điều bác mang theo mấy học trò, khéo đưa bọn họ lên núi xem.” Trịnh giáo sư .
Bọn họ sắp về , khéo nhân cơ hội đưa học trò lên núi xem thử.
Núi lớn ở nông thôn bản địa dẫn đường khó .
Lúc ở Lý Gia Thôn, bọn họ núi xem. bọn họ bận, thì là dân làng bận, cái tâm tư nổi lên mấy , núi sâu một cũng từng .
Đợi về trường học, núi sâu cơ hội cũng khó .
Sau khi hẹn xong thời gian với Trịnh giáo sư, Tống Hòa liền về công xã.
Sau đó tìm Tiểu Lý, bảo Tiểu Lý để trống thời gian sáng mai , cùng cô Lý Gia Thôn đón .
Sáng sớm hôm , sương mù còn tan hết, một chiếc xe ngựa dừng ở công xã.
Tống Hòa nhảy xuống , đó là Trịnh giáo sư và ba học trò của ông.
“Tiểu Lý, giúp gọi Tiểu Hà một tiếng, cứ chúng đợi ở chân núi Tướng Quân.” Cô .
Tiểu Hà hôm nay lên núi hái t.h.u.ố.c, Trịnh giáo sư bọn họ khéo thể cùng núi.
Núi Tướng Quân là ngọn núi cao nhất công xã Hà Tây, nó một dãy núi lớn, đỉnh núi cao thể chạm mây, rừng núi cực sâu. Nghe già trong công xã chỉ thợ săn mới dám , hiện tại ai từng nơi sâu nhất.
Tiểu Hà cũng là mày mò mấy năm, lúc mới dám vòng trong núi Tướng Quân.
Trịnh giáo sư bọn họ bao bọc kín mít, đeo ba lô, tay cầm gậy chống. Lương thực, nước, bật lửa vân vân công cụ đều mang, thật gọi là võ trang đầy đủ.
Tống Hòa đưa Trịnh giáo sư mấy đến chân núi, còn đợi một lát, thấy Tiểu Hà và cha cùng tới.
Tiểu Hà : “Tiểu Hòa chào buổi sáng, đây chính là mấy vị giáo sư ?”
Tống Hòa gật đầu, phân biệt giới thiệu cho hai bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-163.html.]
Sau đó cô hỏi: “Hôm nay các đại khái khi nào thể xuống núi?”
Tiểu Hà sắc trời: “Hôm nay thời tiết , ước chừng bốn năm giờ mới thể đến chân núi.”
“Vậy , các !”
Tống Hòa nghĩ chập tối đợi Trịnh giáo sư bọn họ xuống, mời bọn họ về nhà ăn bữa cơm.
Đương nhiên , các loại thức ăn đương nhiên đòi chủ nhiệm.
Tống Hòa phất tay rời , mấy leo lên núi, đó ẩn trong rừng cây rậm rạp, mất bóng dáng.
Vừa trong rừng núi, một luồng khí lạnh ập mặt, trong khí phảng phất mang theo bọt nước nhỏ, một lát tóc ướt.
Thực vật trong núi rậm rạp, càng sâu càng rậm rạp, ẩm cũng càng ngày càng nặng.
đoàn nơi đều giống như kho báu, đặc biệt là mấy học trò của Trịnh giáo sư, mắt đều sáng lên.
Vừa khéo cha con Tiểu Hà đào t.h.u.ố.c, Trịnh giáo sư cũng đưa học trò quan sát thực vật, bọn họ đều dừng dừng, ngược ăn ý vô cùng.
Trịnh giáo sư đột nhiên về phía , xổm xuống kỹ: “Nhìn xem, cái chính là Thất diệp nhất chi hoa.”
Ông sờ soạng, từ từ giảng bài cho các học trò: “…… Họ Bách hợp chi Trọng lâu, lá đơn mọc vòng, chia thành hoa vòng ngoài và hoa vòng trong, phiến lá nhất định là bảy lá, bốn đến mười bốn lá đều .”
Nói , gọi cha con Tiểu Hà: “Đồng hương, chỗ một cây Thất diệp nhất chi hoa!”
Ông gọi xong, cha con Tiểu Hà hai liền vội vàng chạy tới, đào cây Thất diệp nhất chi hoa .
Thất diệp nhất chi hoa cũng là d.ư.ợ.c liệu, chữa nhiều thứ lắm, thanh nhiệt giải độc, rắn trùng c.ắ.n thương vân vân đều .
Đoàn cứ thế xuyên qua trong rừng núi.
Cuối cùng, bọn họ tới rừng tre .
Tiểu Hà leo núi quen , lúc giống như Trịnh giáo sư bọn họ thở hồng hộc.
Cậu chỉ một hướng : “Nấm tâm trúc của bình thường đều hái trong rừng tre , hai hôm còn hái mấy đóa ở khu vực .”
Trịnh giáo sư lau mồ hôi, vịn cây tre gật đầu, từ trong túi lôi công cụ bắt đầu quan sát.
Tiểu Hà đối với việc trồng trọt nấm tâm trúc cũng vô cùng hứng thú, nhất thời ngay cả t.h.u.ố.c cũng quên hái, cứ ở một bên Trịnh giáo sư mấy việc.
Hồi lâu , Trịnh giáo sư xổm mặt đất lẩm bẩm : “Chỗ a, nơi chẳng trách thể sản xuất nhiều nấm tâm trúc như .”
Bất kể là ánh sáng, độ ẩm, nhiệt độ là tính axit của đất thế mà bộ đều thích hợp.
Ông bốc một nắm lá mục đất mục mặt đất, xoa vài cái, khỏi gật đầu.