Mấy tò mò quá trình chạy nạn của Tống Hòa, Tống Hòa cũng phe phẩy quạt chậm rãi kể .
“Ăn rễ lau sậy?”
Lục Thanh Hoài nhíu mày, tò mò hỏi thăm.
Anh là mắt xích thấp nhất trong chuỗi thức ăn của đại gia đình . Lúc chậu than đặt ngay mặt , ghế đẩu nhỏ, cúc cung tận tụy nướng khoai lang cho mấy ông lão.
Có lẽ là ánh lửa than hồng chiếu lên mặt , hoặc lẽ là nóng khiến nhiệt độ cơ thể tăng cao, dù giờ phút khuôn mặt đỏ bừng vô cùng.
Tống Hòa củ khoai lang sắp nướng chín nuốt nước miếng, đó “ừ” hai tiếng, : “May mà gặp một bãi rễ lau sậy, lúc đó cả đội ngũ sắp rơi tuyệt cảnh , nếu tìm thấy cái ăn nữa, thì chỉ thể ăn đất.”
Cô đều quên mất là ai lao về phía bụi lau sậy đầu tiên, dù chỉ nhớ là một thím. Vị thím đó đột nhiên từ trong đội ngũ chạy bụi lau sậy sức đào, đào.
Mọi xong thở dài.
Bọn họ quả thực ngờ tới, cả nhà thế mà trải qua những chuyện .
Bởi vì nhà Tống Hòa thật sự lạc quan, ba đứa nhỏ cũng bình thường. Nếu nội tình, còn tưởng rằng chúng là con cái nuôi dạy trong gia đình trí thức cao cấp.
Yến Minh chuyên công tác về mảng giáo d.ụ.c , ông dễ dàng nhà Tiểu Hòa, bao gồm cả bản cô, nếu gì bất ngờ xảy đều sẽ giỏi giang.
Có lòng gặp vấn đề khó giải quyết thể tới tìm ông, nhưng ngẫm tình cảnh lúc của , thật sự nên lời.
Ánh trăng càng lúc càng sáng.
Trong sân tràn ngập ánh trăng, từ từ bay một mùi khoai lang nướng ngọt ngào.
Tống Hòa bưng khoai lang ăn, ngoài mặt trấn định, nhưng trong lòng sướng rên.
Tối hôm nay đúng là một đêm ý nghĩa.
Quả nhiên, vận may của Tiểu Muội đúng là !
Nếu Tiểu Muội, cô cơ hội tâm sự một trận với mấy vị đại lão ?
Sau một hồi tâm sự, mấy vị đại lão rõ ràng càng thêm thiết với cô hơn đấy.
Thoáng cái qua một tuần.
Thời gian từ từ bước trung tuần tháng 7, hôm nay Tống Hòa huyện một chuyến, cùng chủ nhiệm Luyện, mà là cô tự họp.
Tống Hòa nghĩ thế nào cũng ngờ tới, cô thế mà đến cấp bậc thể huyện họp!
Lần họp chính là vì chuyện đại hợp xướng, xem huyện coi trọng việc , còn chuyên môn triệu tập đại diện của tất cả các nhà trẻ họp.
Cuộc họp chủ yếu chính là xác định bài hát, cũng như thứ tự hợp xướng.
Bài hát huyện định , đó mỗi lên bốc thăm, bốc trúng bài gì thì đó hát bài đấy.
Tống Hòa đài, tinh thần ủ rũ giờ phút đột nhiên phấn chấn.
Dùng bốc thăm , tay cô ở phương diện vô cùng đỏ đấy.
Tống Hòa theo dòng lên hàng đầu tiên.
Cô rút một tờ giấy, kịp chờ đợi mở . Nhìn thấy ba chữ đó, Tống Hòa nhịn tiếng động phát một tiếng “Oh yeah”!
Thế mà là bài “Nam Nê Loan” quen thuộc của cô!
Bài hát cô hát, nhưng quên mất là phát hành lúc nào. Hiện giờ xem , là phát hành một thời gian .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-155.html.]
Có nhiều khi khỏi phòng họp nhịn phát tiếng ai oán, một cái là bốc trúng bài hát quen thuộc.
Giáo viên Khương Hồng của công xã Hồ Tiền sán gần Tống Hòa, tò mò hỏi: “Tiểu Hòa, cô là bài gì?”
Tống Hòa mở tờ giấy : “Nam Nê Loan, còn cô?”
Khương Hồng lập tức đáng thương Tống Hòa một cái: “Oa, bài của cô khó thế.” Nói , cô cũng đưa tờ giấy của : “Nhìn xem, của là “Bài ca thuyền sông Ussuri”!”
Tống Hòa: “……” Cảm ơn, nhưng cảm thấy bài của cô khó hơn.
Bài hát cô nhớ đoạn đầu mấy câu điệu hát dân gian, điệu hát dân gian đặc biệt khó.
Nghĩ đến đây, Tống Hòa cũng trả cho cô một ánh mắt đáng thương.
Chị em , cô xong đời .
Thế là trong ánh mắt ngơ ngác của Khương Hồng, Tống Hòa vỗ vỗ vai cô : “Haizz, khuyên cô nhất nên bắt đầu tập luyện sớm .”
Nói , cưỡi xe đạp rời .
Cô đều thể tưởng tượng Khương Hồng sắp đối mặt với t.a.i n.ạ.n gì.
Cũng thật là, loại bài hát độ khó cao huyện thêm chứ? Đây là cố tình quấy rối ?
Chuyện rơi lên , Tống Hòa phúc hậu.
Sau khi đến đường lớn, cô rẽ bưu điện, gửi bài của và câu chuyện của Cẩu Oa T.ử cùng .
Bởi vì tiền lương, hiện giờ cô cũng bài gửi cho tòa soạn báo nữa.
Có điều cũng chỉ là tương đối so với . Trước khi cô nguồn kinh tế, Tống Hòa đó là tháng nào cũng , ép buộc bản , bản thảo chất lượng đều lúc cao lúc thấp.
hiện giờ chỉ khi ham giãi bày mãnh liệt, cũng như khi linh cảm bùng nổ cô mới cầm b.út văn.
Thêm thời kỳ , những chuyện nhạy cảm cô dám đụng , cho nên hai năm nay tần suất cô gửi bài thấp ít.
Bẻ ngón tay tính toán, Tống Hòa gần nửa năm gửi thư cho tòa soạn báo.
Lần vẫn là vì chuyện công xã Hà Tây một loại khoai lang “kỳ lạ”!
Hai chữ “kỳ lạ” chút nước, bởi vì đó là do Tống Hòa mấy năm lén lút trồng xuống.
Cô tốn mất mấy đêm, mỗi ngày đến lúc ch.ó cũng ngủ , nén nỗi sợ hãi tráo đổi dây khoai lang cắm trong ruộng của Lý Gia Thôn.
Có đôi khi lên núi hái rau dại, cũng sẽ cắm vài dây khoai lang giống núi.
Cô núi phát hiện , dù trong ruộng thì nhanh Lý đội trưởng phát hiện.
Mà trải qua sự vun trồng của xã viên công xã trong mấy năm, khoai lang công xã Hà Tây dần dần tiếng tăm.
Viện nghiên cứu tỉnh.
Một đám trong ruộng thí nghiệm, mấy năm , loại khoai lang vẫn là đầu óc mơ hồ.
Rốt cuộc là mọc như thế nào? Tại xảy loại biến dị ? Hơn nữa định như thế?
Một ông lão xổm xuống, sờ sờ dây khoai lang: “Lý Gia Thôn dạo còn động tĩnh gì ?”