Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:25:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Oa phân tích một hồi vui vẻ đồng ý, chủ yếu là chỗ cỏ dại um tùm, trốn ở đây mới vài phút ngắn ngủi, đốt mấy nốt .

Trong nhà, Đại Oa trái vô cùng cảm thán.

Chậc chậc, rách nát thật đấy, cái nhà còn chẳng hồn bằng nhà .

Lão Phó đưa cho cái kẹo, hiền hòa hỏi: “Cháu tên gì thế?”

Đại Oa chớp chớp mắt, nhận lấy kẹo. Sau đó từ trong túi móc gói giấy dầu, từ trong giấy dầu lấy một nắm lạc da hổ đặt tay ông, hỏi ngược : “Ông tên là gì?”

Ba nhịn thành tiếng, khiến Đại Oa chút khó hiểu.

“Sao thế?” Cậu nhíu mày, cứ cảm thấy ba chút kỳ lạ, gì đáng chứ?

Đại Oa cẩn thận từ khi cửa liền ở bên cửa, lúc một chân lén đổi hướng, chuẩn sẵn sàng chuồn lẹ bất cứ lúc nào.

“Ấy trai trẻ đây , cháu cảnh giác cao thật đấy, khi mắt cứ ngừng, lúc cái tư thế , là đang lo lắng chúng thể ăn thịt cháu?”

Lão Phó kéo , khiến trong lòng Đại Oa rợn rợn.

Ông : “Ta tên là Lão Phó, cháu tên gì?”

Đại Oa đảo mắt: “Cháu tên là Đại Oa.”

Lão Phó nghiêm túc một câu: “Chào Đại Oa.”

Đại Oa chút luống cuống tay chân: “Chào Lão Phó.”

Giây tiếp theo, là hai tiếng truyền đến, hai bên cạnh lắc đầu, chỉ cảm thấy đứa trẻ như thế hiếm thấy.

Lão Phó nhịn : “Vừa nãy Mễ Bảo ngạch cửa em trai cháu ?”

Đại Oa gật đầu, từng hạt từng hạt lạc ném trong miệng, đó vỗ tay: “Đến lượt cháu hỏi ông, hai em trai ông ?”

“Không .” Lão Phó lắc đầu, “Chúng là bạn bè mới quen, hiện giờ đến đây cải tạo tư tưởng.”

Đại Oa kinh ngạc: “Cải tạo tư tưởng? Các ông cũng cải tạo tư tưởng?” Ngay đó đặt giấy dầu xuống, nghiêm túc : “Chúng thật duyên, cháu cũng cải tạo tư tưởng.”

“Ồ? Cháu phạm ?” Lão Phó vẻ khiếp sợ.

“Cái ,” Đại Oa lắc ngón tay, “Cái cháu thể với các ông, nguy hiểm lắm.” Nói chỉ chỉ ngoài cửa: “Thấy , nguy hiểm đến mức chị cháu đến đ.á.n.h cháu.”

Lão Phó cảm thán một tiếng: “Vậy của cháu khá lớn đấy, phạm nhưng đều đ.á.n.h.”

Đại Oa nhăn mặt: “Chứ còn gì nữa, còn tiếp theo đây? Sớm thế cháu lời Mễ Bảo .”

Cậu nhớ tới chuyện trong lòng rối bời, ba , suy nghĩ một lúc, dứt khoát : “Thực cháu cũng chẳng phạm chuyện gì, nếu thì là tiểu tướng đến bắt cháu, chứ chị cháu đến bắt cháu, cháu cảm thấy cháu căn bản là phạm !”

Lão Phó tiếp lời , gật đầu ừ hai tiếng chuyện nữa.

Đại Oa cuống đến gãi đầu, “Các ông là lớn, lát nữa chị cháu đ.á.n.h cháu, các ông thể lên ngăn chị cháu ? Bạn cùng bàn của cháu , khi phụ đ.á.n.h thì can ngăn, nếu m.ô.n.g thể đ.á.n.h nở hoa luôn. Chị cháu sĩ diện, chị chắc chắn sẽ đ.á.n.h cháu khi ngoài ở đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-132.html.]

Lão Phó lấy lạ: “Vậy rốt cuộc cháu phạm gì? Đều đến mức chị cháu đ.á.n.h cháu?”

Đại Oa chống cằm bĩu môi, “Không nghiêm trọng, cháu chỉ là bảo bạn học giúp cháu bắt bọ cạp.”

“Bắt bọ cạp gì?”

Đại Oa ngạc nhiên ông: “Còn thể gì, đưa đến trạm thu mua bán chứ , đáng tiền lắm đấy.”

Nói đến đây, chỉ Lão Phó tò mò, hai khác cũng tò mò.

Đại Oa bốc một hạt lạc da hổ, đắc ý : “Bọn họ thích lạc da hổ của cháu, cháu liền dùng lạc da hổ đổi bọ cạp, đó mang bọ cạp đến trạm thu mua, thể đổi ít tiền !”

Cậu cũng sợ ba sẽ học lỏm cách của , bởi vì bạn học của thích kẹo nữa , đều thích lạc da hổ.

Đại Oa qua căn nhà vài , cảm thấy họ lạc da hổ.

Lão Phó kinh ngạc : “Đứa trẻ cháu dám nghĩ dám , ở trường dám chuyện , đợi xã hội lật trời !”

Trong lòng khỏi gật đầu, thầm nghĩ quả thực nên dạy dỗ một trận trò, đây là giẫm lên ranh giới quy tắc a.

Cách kiếm tiền ai nghĩ ?

Chắc chắn , nhưng ai gan lớn như ?

Chỉ cần đổi là lớn, chuyện sớm tố cáo . Bắt bọ cạp cũng thể là đào góc tường, cũng chỉ nể tình là trẻ con, tưởng rằng mấy đứa trẻ đùa nghịch chơi, mới ai chú ý.

Một đám trẻ con mười tuổi đầu, cho dù là ủy ban cách mạng địa phương cũng chẳng chúng.

Lão Phó đẩy cốc nước đến mặt , nhắc nhở : “Ta Đại Oa, cháu vẫn nên nhận đàng hoàng với chị cháu , đây là lớn đấy, còn lớn hơn cả , ai giúp cháu .”

Đại Oa nhíu mày, thật sự coi ngốc , của thể lớn hơn ông ?

“Thật đấy.” Lão Phó vô cùng nghiêm túc: “Cháu nếu chịu trận đòn , phạm khả năng còn lớn hơn .”

Đầu óc đứa trẻ dùng thật, nhưng chính là dùng quá mới nguy hiểm. Còn nhỏ thế , đ.á.n.h bóng sát biên, nếm ngọt ngào, chừng còn thể chuyện gì nữa.

Lão Phó xua tay: “Cháu về , của cháu quá lớn đỡ nổi. Lấy kinh nghiệm của từng trải cho cháu , đ.á.n.h sớm nhất định còn hơn đ.á.n.h muộn. Đợi cháu đ.á.n.h xong, nhận lầm , cháu đến tìm chơi, ……”

Ông nhỏ: “Ta dạy cháu cách kiếm tiền.”

Đại Oa trong nháy mắt ngẩn , khẩu khí lớn quá oa, còn dạy cách kiếm tiền? Trên đời còn thể kiếm tiền hơn ?

“Ta là từ thành phố giàu nhất nước đến đấy, tiền từng thấy còn nhiều hơn giấy bài tập cháu từng , lừa cháu.”

Ông tâm bình khí hòa, hiểu , Đại Oa tin lời thái quá của ông.

Đại Oa chớp mắt lơ lửng : “Cháu đ.á.n.h xong sẽ đến tìm ông, ông ngàn vạn đừng lừa cháu, chúng là hàng xóm, ông là chạy hòa thượng chạy miếu .”

 

 

Loading...