Phát thanh viên quả thực coi là một công việc , nhưng thợ đường dây của công xã thì hẳn.
Thợ đường dây ngày thường quản lý đường dây phát thanh giữa các thôn xóm trong công xã. Bất kể gió thổi mưa rơi, chỉ cần đoạn đường nào dây phát thanh đứt, họ đeo hòm đồ nghề sửa chữa.
Ngày thường việc cũng xuống ruộng việc, cho nên đây coi là một công việc thoát ly sản xuất.
Ưu điểm duy nhất là tiền lương, tiền lương còn thấp, cho nên vị trí cũng nhiều thích.
Tống Hòa kỹ một lượt trạm phát thanh, đó chào hỏi hai đồng nghiệp tương lai.
Lưu Hải Đào thường xuyên đến nhà trẻ đón cháu, quen với Tống Hòa. Lúc ông hỏi thẳng: “Cô giáo Tiểu Hòa, chủ nhiệm trạm phát thanh chúng khi nào mở cửa ?”
“Ngay ngày mai, chủ nhiệm mùng 1 tháng 6 mở cửa.” Tống Hòa trả lời.
Lưu Hải Đào gật đầu, hướng tới : “Vậy thì quá, huyện học tập, cái đài phát thanh đó sáng tối đều phát nhạc, thật là ! Mấy đứa nhỏ ở nhà đuổi theo hét đòi hát, cô xem hát nổi? Ui chao, mỗi ngày hành hạ c.h.ế.t !”
Vương Hướng Tiến ở bên cạnh mấp máy môi, cũng chuyện, nhưng mở miệng thế nào.
Tống Hòa coi như thấy, hai cô đều coi như đồng nghiệp bình thường, căn bản sẽ vì chuyện mà ấp a ấp úng ngại ngùng.
Cô xem xong thì Lưu Hải Đào cũng rời , chỉ Vương Hướng Tiến còn xổm mặt đất hí hoáy cái gì đó.
Tống Hòa : “Vương Hướng Tiến, ngoài nhớ khóa cửa kỹ, chìa khóa để phòng bảo quản.”
“A, a!”
Vương Hướng Tiến bật dậy, dường như dọa giật : “ .”
Tống Hòa cạn lời, vẫy tay bỏ .
Năm tháng đặc biệt ập đến, Tống Hòa đổi kế hoạch giảng dạy của nhà trẻ một chút.
Ví dụ như truyện trong giờ kể chuyện, cô gỡ bỏ “Tây Du Ký”“Ngụ ngôn Aesop”vân vân, đó là những câu chuyện an mắc .
Đồng thời, mỗi tuần tăng thêm vài tiết lao động, chuyên môn tìm chủ nhiệm Luyện khai khẩn một mảnh đất lớn, để trẻ con nhà trẻ lao động.
Bởi vì đến trạm phát thanh việc, Tống Hòa cũng giảm bớt tiết học của một chút, may mà các cô giáo khác ngày càng lão luyện, cũng ứng phó .
Năm giờ sáng ngày hôm , Tống Hòa đúng giờ đến trạm phát thanh.
Gió sớm mai mát lạnh, thổi sảng khoái . Núi xa sương mù lượn lờ, bầu trời công xã khói bếp nghi ngút. Trên đường quê nhiều , vai vác cuốc, gặp mặt thì gật đầu chào hỏi.
“Két ”
Tống Hòa đẩy cửa trạm phát thanh, thành thạo mở thiết phát thanh.
Điểm khổ nhất của phát thanh viên là 5 giờ sáng đến trạm phát thanh, cho nên hôm nay Tống Hòa bốn giờ rưỡi bò dậy khỏi giường.
Hiện giờ vẫn là mùa hè, Tống Hòa dám tưởng tượng mùa đông cô .
“Tần chương trình thứ nhất, 930 kilocycle……”
Tống Hòa nhanh ch.óng điều chỉnh xong, trong mỗi cái loa lớn ở công xã, lập tức truyền đến tiếng sột soạt.
Đợi đến 5 giờ 20 phút, một bài “Đông Phương Hồng” liền từ đài phát thanh truyền đến từng nhà, truyền đến bên tai mỗi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-126.html.]
Tiếng nhạc hào hùng, giai điệu quen thuộc khiến trong lòng chấn động.
Người đường dừng bước, đang chuyện ngừng tiếng, bà thím đang nấu cơm trong bếp chạy nhanh ngoài sân, đám trẻ con đang rúc trong chăn chịu dậy bật dậy như cá chép……
Mọi khỏi đồng loạt về phía cái loa lớn, tiếng hát phát từ loa lớn trong khoảnh khắc , vang vọng khắp công xã Hà Tây.
“…… Phát thanh gửi xã viên công xã nhân dân nông thôn……”
“…… Ngày 1 tháng 6 năm 1966 chương trình tin tức và điểm báo……”
Đây là một ngày bình thường, trạm phát thanh công xã Hà Tây sẽ bắt đầu từ ngày , ngừng nghỉ một ngày nào bầu bạn với các xã viên suốt ba mươi năm.
Trở thành ký ức tuổi thơ của vô đứa trẻ.
Nhà ga huyện thành, Trịnh Tú Tú đeo một cái túi xách chạy từ tàu hỏa xuống, dừng một khắc chạy về nhà, ngay đó đạp xe đạp nhanh ch.óng về phía công xã Hà Tây.
“Ấy, dì Tú Tú, bà nội hỏi dì về ăn cơm trưa !”
Tiểu Hoa lao cửa, thấy xe đạp biến mất ở đầu ngõ, “Ui chao” thở dài một tiếng.
Cô bé sân, ảo não : “Bà nội, dì Tú Tú chạy nhanh quá!”
Kính lão mắt bà nội Trịnh đều trễ xuống, “Kệ nó, nó về thì chúng ăn, chắc là việc gấp, dạo cứ hấp tấp.”
Tiểu Hoa chải hai b.í.m tóc gọn gàng, tóc đen nhánh bóng mượt, dung mạo thanh tú sạch sẽ. Đáng nhắc tới nhất là khí chất cô bé, ước chừng là do học nhạc, cả cực kỳ nhiệt tình cởi mở.
Cô bé chu mỏ: “Cháu còn nhờ dì Tú Tú, giúp cháu mang mấy cuốn truyện tranh liên cho Tiểu Muội nữa.”
Bà nội Trịnh xoa đầu cô bé: “Đợi hai ngày nữa bà cùng cháu đến công xã, đến lúc đó cháu tự tay đưa cho Tiểu Muội.”
Tiểu Hoa ngạc nhiên vui mừng: “Bà nội cũng sẽ công xã ?”
Bà nội Trịnh gật đầu, Tiểu Hòa là mời bà đến dạy một tiết âm nhạc cho trẻ con nhà trẻ.
Tiểu Hoa vui đến mức nhảy cẫng lên!
Bên , Trịnh Tú Tú suýt chút nữa đạp xe đạp tóe lửa.
Cô một đường dừng đạp xe nhà trẻ, khéo Tống Hòa chuẩn tan về nhà, đang cửa thì thấy một chiếc xe đạp dừng mặt , suýt chút nữa dọa lảo đảo.
Tống Hòa sợ hãi vỗ n.g.ự.c: “Sao đến đây!”
Trịnh Tú Tú trừng to mắt, hồi lâu mới : “Tiểu Hòa, đáng sợ quá, xã trưởng tòa soạn chúng tớ tố cáo .”
Giọng cô nhẹ bẫng, rõ ràng dọa nhẹ.
Biểu cảm Tống Hòa trầm xuống: “Sao, thế? Từ từ, uống ngụm nước .”
Cô đưa Trịnh Tú Tú về nhà, rót cho cô một cốc nước mơ chua bạc hà.
Tống Hòa đối diện Trịnh Tú Tú, thấy cô bình tĩnh , mới tiếp tục hỏi: “Chuyện từ khi nào?”
Trịnh Tú Tú nhắm mắt , thở hắt một : “Chính là hôm qua, lúc tan hôm qua. Xã trưởng ông …… lôi từ tòa soạn ngoài, là tư tưởng ông đúng đắn.”