Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em - Chương 124

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:25:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Bao Thụ cảm thấy cô giáo Tiểu Hòa cùng chí hướng, ông lừa , cô cũng thích lừa , còn lôi cả “Tây Du Ký” lừa mấy đứa trẻ con .

Vừa nãy lúc nhận đại cương ông suýt chút nữa thì dọa sợ.

Trong lòng Tống Hòa thở dài, “Tây Du Ký” cũng chỉ hai năm nay là kể thôi, những đứa trẻ đó cũng nữa.

Cô gật đầu đồng ý, chân thành : “Cảm ơn ông Giang, cháu việc nhất định đến tìm ông.”

Giang Bao Thụ cảm thấy tôn trọng nên vô cùng vui vẻ, híp mắt rời , lúc sắp xa đầu : “Mời giúp đỡ miễn phí nhé, theo quy cách đấy!”

Nói xong, đợi Tống Hòa phản ứng, lập tức vẫy tay chuồn mất.

Tống Hòa ở cửa vẻ mặt bất lực, lắc đầu hai cái nhẹ nhàng về nhà.

Giải quyết một chuyện lớn trong lòng thể nhẹ nhõm chứ!

Trong nhà, Đại Oa mấy cô giáo liên tục tâng bốc, gác c.h.ặ.t lên cái giá nấu nướng .

Tống Hòa tranh thủ để bé kiên trì 21 ngày, bởi vì một cách là 21 ngày hình thành một thói quen.

Nghĩ đến cuộc sống tan cơm ăn, Tống Hòa khỏi sướng rên.

Nếu thể ném luôn gánh nặng giặt quần áo thì nhất, tự giặt đồ của , cần cô bận tâm nữa.

Xem trẻ con lớn lên mang cho cô chỉ là “khó lừa”, mà còn là sự nhẹ nhõm vô tận.

“Hôm nay ăn món gì thế đầu bếp Đại Oa?” Tống Hòa rửa tay lên bàn, lập tức mắt sáng lên: “Oa, thế mà là đậu phụ, đậu phụ ở thế!”

Đại Oa vẻ mặt đầy biểu cảm khen: “Bạn cùng bàn của em là Tiểu Béo nhà đậu phụ, em liền lén đến nhà mua đậu phụ!”

Tống Hòa: “Oa, Đại Oa nhà giỏi quá! mà, Tiểu Béo là bạn của Đại Oa ?”

Dạo bận, vô cùng bận. Căn bản thời gian quan tâm đến cuộc sống mới của ba đứa trẻ ở trường tiểu học.

Hiện giờ chuyện ở nhà trẻ coi như thể tạm ngưng một giai đoạn, thì cô cũng thể tìm hiểu cuộc sống học đường của ba đứa trẻ .

Tống Hòa khích lệ : “Nào, các em kể cho chị ở trường kết bạn với những bạn mới nào . Chị cũng thể kể cho các em chị quen những bạn nhỏ thú vị nào.”

“Em á, quen Tiểu Béo! Chị ơi, Tiểu Béo thú vị lắm nhé! Cậu là bạn của em, còn mùa đông thể cho em đút tay túi áo .”

Tiểu Muội kìm : “Em quen Đan Đan, bạn khen em xinh , em thích bạn ! Em dạy bạn toán, bạn cũng chê em dạy nhanh!”

Mễ Bảo suy nghĩ một lúc lâu: “Quen cô Cố, em thích cô nhất, cô cái gì cũng . Sáng nay cô còn đồng ý chiều nay sẽ kể cho em về Đường Thái Tông!”

Tống Hòa: “Chị , quen một đám bạn nhỏ thú vị……”

……

Lúc đang là giờ ăn cơm, gió nhẹ cuốn theo mùi cơm của các nhà chạy loạn khắp nơi, khiến cả công xã Hà Tây toát lên thở tường hòa ấm áp.

Thời tiết cuối thu khiến khoan khoái cả thể xác lẫn tinh thần.

Trời thu trong xanh, ánh nắng chan hòa, từng tháng từng tháng từ từ trôi qua.

Người già đều năm 1964, là quang cảnh nhất trong mấy chục năm gần đây.

Tống Hòa xong lặng lẽ gật đầu, năm 1964 còn là năm tháng nhất trong mười năm tới.

Năm , quả b.o.m nguyên t.ử đầu tiên của nước nổ thành công.

Năm , cả huyện Bình Hòa đều đang phát triển bồng bột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-124.html.]

Nghe tàu hỏa trong huyện thông thêm hai tuyến đường, trong huyện xây thêm mấy tòa nhà ba tầng, trong huyện mở thêm mấy nhà trẻ đường phố, còn tám học sinh cấp ba thi đỗ đại học.

Còn công xã Hà Tây thì ?

Kênh mương tưới tiêu của công xã Hà Tây xây xong diện, công xã Hà Tây bắc một cây cầu lớn, mở một con đường lớn, điều khiến chủ nhiệm Luyện vui mừng nhất là năm nay thêm hơn một trăm đứa trẻ sơ sinh!

Tống Hòa , đại đội Lý Gia Thôn năm nay cuối cùng cũng thực hiện việc ai cũng phát tiền, ngay cả nhà Lý nhị nãi nãi cũng xóa nợ trong đội.

Tất cả đều đang mong đợi tương lai, họ hy vọng tương lai thể hơn.

Tuy nhiên, khi thời gian đến gần, tâm trạng Tống Hòa càng thêm căng thẳng.

Tương lai quả thực một mảnh quang minh rực rỡ, nhưng đêm hừng đông, luôn trải qua một đoạn thời gian tăm tối nhất.

“Kính coong kính coong ”

Tiếng xe đạp từ xa từ từ bay gần, âm thanh quen thuộc khiến Tống Hòa vội vàng chạy cửa.

“Tống Hòa, thư của cô!”

Người đưa thư vẫn là Tiểu Dương, giờ đây quen với Tống Hòa, thỉnh thoảng còn giúp Tống Hòa mua hộ một đồ từ huyện về.

“A, đến đây!”

Tống Hòa nhận lấy thư, với Tiểu Dương: “Hay là uống cốc nước?”

Tiểu Dương lắc đầu, chỉ chỉ túi vải: “Nhìn xem, còn nhiều đưa đây .”

Nói xong, đạp xe đạp nhanh ch.óng rời .

“Vậy tạm biệt!”

Tống Hòa nắm c.h.ặ.t phong thư chạy phòng, thần sắc cô chút phức tạp, trong nháy mắt, thế mà dám mở bức thư .

Ngoài cửa, Mễ Bảo lao nhanh , đầu đầy mồ hôi hỏi: “Chị ơi, là chị Tú Tú gửi thư đến ?”

Tống Hòa nhíu mày: “Mới tháng năm em nóng thành thế , đừng chạy mãi, coi chừng cảm lạnh.”

Mễ Bảo gật đầu: “Vừa nãy em chơi đ.á.n.h giặc Nhật, lát nữa cởi áo.”

Nói , mắt chằm chằm bức thư tay Tống Hòa.

Tống Hòa bất lực, “Của em ở bàn, cái là của chị.”

“A, thật ! Chị Tú Tú chắc chắn gửi báo cho em!” Nói Mễ Bảo cầm thư chạy về phòng .

Tống Hòa thở dài một thật dài.

, thật .

Vô tri thật a, cô cũng vô tri.

Qua một lúc lâu, Tống Hòa hồn, mở phong thư .

Quả nhiên ngoài dự đoán của cô, đập mắt là một tờ báo.

Một tờ báo ngày 17 tháng 5 năm 1966, báo về sự kiện vẫn luôn ẩn sâu trong ký ức cô Tổ chức mang bóng ma to lớn cho vô thành lập.

“Đồng chí Tống Hòa: Tháng tư năm nay nhận thư của bạn, nhưng vì công việc bận rộn, mãi đến tận hôm nay mới hồi âm cho bạn. Trong thư gửi kèm một tờ báo, tờ báo khiến vô cùng hoang mang. Gần đây tòa soạn chúng thường bàn luận chuyện , ít dự đoán đây lẽ sẽ trở thành một luồng gió mới của xã hội…… Hiện tại vẫn sự đổi , giữa tháng sáu lẽ sẽ về huyện Bình Hòa một chuyến, mong đến lúc đó cùng bạn thảo luận.”

 

 

Loading...