Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:25:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đây cũng chuyện gì to tát, Đại Bảo còn nhỏ như dễ can thiệp. Lần bác sĩ của huyện đến Lý Gia Thôn chúng tiêm vắc-xin nhắc qua một câu, ông bệnh viện huyện mấy ngày một bác sĩ mới đến, vị bác sĩ đó còn là chuyên gia hàng đầu về lĩnh vực nhi khoa.

Hay là hai bác khám xem ? Bởi vì cho dù Đại Bảo nhập học, hai bác cũng tình hình của cháu cho chúng , như chúng mới thể cùng hai bác giúp cháu hồi phục. Chậm phát triển ngôn ngữ thật sự chuyện lớn, nhiều tài năng ở một lĩnh vực nào đó, chuyện cũng muộn. Trước đây một câu , gọi là ‘quý nhân muộn’.”

Thím Tào từng qua cách , lập tức sững sờ tại chỗ!

Bà lẩm bẩm: “Quý, quý nhân muộn?”

Chú Trương Minh cũng khỏi cháu trai .

Trong đám đông lập tức : “Hình như thật sự câu , thầy tú tài đây qua.”

đúng đúng, con gái nhà họ Lam, cái đứa học đại học đó hồi nhỏ cũng muộn mới .”

Chỉ điều con gái nhà họ Lam muộn đến mấy, gần hai tuổi cũng thể chuyện bình thường .

Đại Bảo, hơn hai tuổi, ngay cả những từ đơn giản như cha ông bà cũng gọi.

Những khác trong lòng đều suy nghĩ , nhưng mắt của hai vợ chồng thím Tào ngày càng sáng lên.

“Chúng khám bác sĩ, khám!” Nói , giọng bà cũng nghẹn ngào mấy phần, “Vậy cô giáo, chúng phiền cô , chúng bây giờ sẽ đưa Đại Bảo khám.”

Chú Trương Minh cũng gật đầu: “Chúng sợ khám, chỉ sợ chữa , ngày mai đưa Đại Bảo đến.”

Tống Hòa , lén nhét mấy viên kẹo túi Đại Bảo, “Vậy sang năm đợi Đại Bảo nhập học.”

“Vâng, ! Được!” Thím Tào nhanh ch.óng lau nước mắt.

Nói , b

Ký túc xá là một ngôi nhà hình chữ nhật, hai bên trái chia thành hai phòng ngủ, ở giữa chừa một gian nhỏ, đó chính là nơi ăn cơm của cả nhà họ.

Ánh mặt trời thiêu đốt chặn ngoài cửa, từ từ di chuyển về phía ngạch cửa.

Trong phòng, Tống Hòa đối diện với hai món ăn bàn do dự một lúc, hồi lâu mới đưa đũa về phía món dưa chuột xào trứng gà.

Dưa chuột cô trồng vất vả, ủ mầm đào đất. Trồng xuống từ tháng 7, mãi đến tận tháng 9 mới cho mấy quả dưa chuột.

Nếu mà ngon…… Tống Hòa nghĩ đến đây liền thấy đau lòng.

Đại Oa vẻ mặt lo lắng, thúc giục: “Chị ơi chị mau thử ạ!”

Sốt ruột c.h.ế.t mất thôi, chị cứ mãi chịu ăn.

đúng !” Tiểu Muội và Mễ Bảo chằm chằm Tống Hòa, hai món ăn cũng công lao của bọn nó.

Tống Hòa thực sự còn cách nào, từ từ đưa đũa lên miệng, cẩn thận từng li từng tí cho miệng.

Ê! Thế mà cũng phết!

Biểu cảm của cô lập tức thả lỏng, đôi vai đang căng cứng cũng nhanh ch.óng buông lỏng.

Thật cũng khó ăn, ngay cả trứng gà lửa cũng quá già, chỉ là vị nhạt một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-119.html.]

chính vì vị nó nhạt, khiến dưa chuột vẻ đặc biệt thanh mát.

Tống Hòa gắp thêm một đũa, chút ngạc nhiên vui mừng hỏi: “Món là ai xào ?”

“Em!” Ba đứa trẻ đồng thanh giơ tay.

“Vậy là ai cầm cái xẻng? Ai bỏ muối?”

“Em!” Lần chỉ Đại Oa giơ tay, hai má bé đỏ bừng, ánh mắt đầy mong đợi Tống Hòa: “Chị ơi, ngon ?”

Tống Hòa giơ ngón tay cái về phía bé, lộ biểu cảm vô cùng khoa trương: “Đại Oa em giỏi quá, cực kỳ ngon! Trứng gà xào mềm mềm, dưa chuột vẫn còn giòn giòn, oa Đại Oa nhà chúng mà lợi hại thế , Đại Oa nhà thông minh quá ! Làm bây giờ, em nấu ăn còn ngon hơn chị nấu, trọng trách nấu cơm của nhà giao cho em nhé!”

Đại Oa những lời tâng bốc liên tiếp cho choáng váng, cả như đang bay mây.

Tiểu Muội phục, kiễng chân thanh ngang của ghế: “Chị ơi còn em nữa, dưa chuột là em cắt đó!”

Lời khen ngợi của Tống Hòa hào phóng tiếc rẻ: “Tiểu Muội nhà cũng giỏi lắm nhé, dưa chuột cắt thế , hơn cả chị cắt, chị mà thấy tự thẹn bằng! Sau Tiểu Muội sẽ cùng Đại Oa cộng sự, đến lúc đó chị sẽ tìm rèn riêng cho em một con d.a.o tay.”

Tiểu Muội thỏa mãn , hì hì ngây ngô ngừng.

Nói xong, Tống Hòa hào hứng chuyển ánh mắt sang Mễ Bảo.

Ánh mắt Mễ Bảo đảo qua đảo , chính là dám thẳng Tống Hòa.

Cậu bé luôn cảm thấy chị vấn đề, nhưng vấn đề gì thì , chỉ là giác quan thứ sáu nhạy bén khiến lúc mở miệng chuyện.

Mễ Bảo mím môi, thấy thực sự trốn thoát , dứt khoát : “Lửa là em nhóm.”

Tống Hòa hài lòng, vỗ tay: “Mễ Bảo cũng quá nhóm lửa , lửa cháy đượm, hơn cả chị nhóm!”

Mễ Bảo: “……”

Cậu chỉ nhỏ thôi chứ ngốc.

Tống Hòa cuối cùng khích lệ: “Sau các em nhớ tiếp tục cố gắng nhé!”

Ăn trưa xong, Tống Hòa tranh thủ ngủ một giấc, buổi chiều còn khối việc .

Thời gian đầu nhà trẻ mới khai giảng luôn là khó khăn nhất.

khi các cô quen với cuộc sống , bọn trẻ cũng quen với cuộc sống , thì hoạt động của nhà trẻ sẽ quỹ đạo.

Sẽ còn tiếng rung trời, cũng sẽ một hàng trẻ con bám cổng lớn nhà trẻ lóc ầm ĩ đòi ngoài nữa.

Trong văn phòng chủ nhiệm, Luyện Tú An đang xem kế hoạch diễn tập phòng chống động đất và hỏa hoạn do Tống Hòa gửi lên.

Tống Hòa: “Trong trường học thì còn đỡ, cái chủ yếu là nhắm các tình huống khác, ví dụ như vụ cháy chùa ở huyện mấy năm .”

Mạch suy nghĩ của Luyện Tú An cũng giống cô, cũng nghĩ ngay đến chuyện đó, ngôi chùa trong huyện lúc đó c.h.ế.t 18 .

Đồng thời bà còn nghĩ đến nhà ở của dân trong công xã. Nhà của họ tuyệt đại đa đều là kết cấu bằng gỗ, cho dù vài nhà xây nhà gạch xanh, nhưng bên trong vẫn là gỗ.

 

 

Loading...