Thập Niên 60 Xảo Tức Phụ - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:23:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm đó bước tháng mười một, thật sự lạnh, nhất là sắp bước giữa tháng mười một, chăn bông trong nhà cô hôm qua dùng .

Tối qua khỏi chút nhớ Hàn Quốc Bân, đều là ôm cô ngủ, ấm, tối qua tuy cũng ấm, nhưng luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.

Thói quen là thứ đáng sợ.

ngày mai chắc là thể về .

Hôm đó cô xách một cái giỏ lên trấn một vòng, về giỏ liền thêm một miếng thịt cừu.

Miếng thịt cừu chia hai, đều xách qua nhà đẻ.

“Cô út về .” Chị dâu hai Trần thấy cô, liền chào.

Chị dâu cả Trần và chị dâu ba Trần cũng ngoài, thái độ đều khá , Trần Nhu liền đây là tác dụng của miếng thịt cô mang về nhà đẻ , bố cô quả nhiên tự ăn.

Cô cũng bất ngờ, chào mấy chị dâu, liền từ trong giỏ xách hai miếng thịt cừu.

Mẹ Trần đều sững sờ, : “Sao mang thịt về, còn mang thịt cừu?”

“Hôm nay lên trấn gặp , cũng chỉ cắt một miếng, đây là hiếu kính bố , miếng mang qua cho của con, bảo hầm củ cải ăn, giữ ấm cơ thể.”

Một miếng cho bố cô bồi bổ, một miếng cho của cô ăn.

Thịt cừu nhiều, mỗi nhà cùng lắm chỉ hai lạng thịt, là thịt ba chỉ, mỗi nhà cũng chỉ một miếng nhỏ như .

đây cũng là thịt, còn là thịt cừu hiếm , thịt cừu hầm củ cải, chắc chắn ngon.

“Năm cân bông năm nay của hai vợ chồng con chắc chắn đủ dùng, đoán con còn mua thêm một ít, chỗ nào cũng cần tiêu tiền, về nhà đẻ còn cần mua thịt gì, con đến đây còn thiếu của con miếng ăn ?” Mẹ Trần giọng bực bội.

“Năm nay gả mới hiểu chuyện hơn một chút, hiểu chuyện, để nhà đẻ lo lắng cho con, để con hiếu kính một chút .” Trần Nhu .

Ba chị dâu nhà họ Trần đều chút kinh ngạc, cô em chồng thể những lời như ?

Mẹ Trần xong trong lòng cũng an ủi, vì con gái hiếu kính thịt về nhà đẻ, mà là con gái cuối cùng cũng hiểu chuyện.

Bà bảo chị dâu cả Trần mang thịt cừu hầm củ cải, phần còn giữ , lát nữa bà sẽ đích về nhà đẻ mang cho trai bà, đây là do cháu gái ngoại của ông hiếu kính.

Mộng Vân Thường

Hai con nhà, cũng là để chuyện riêng, Trần hỏi gì khác, vẫn chằm chằm bụng cô.

“Con .” Trần Nhu liền .

Mẹ Trần quả nhiên vui mừng: “Có ? Có từ khi nào?”

“Con cũng , chắc là kinh nguyệt .” Trần Nhu .

Cô cảm thấy thể là cô t.h.a.i ngay từ đầu tiên bận rộn với tên Hàn Quốc Bân , vụ mùa cô mới cảm thấy mệt như .

lúc đó đều , mãi cho đến tháng , lúc mới nhớ , tính cũng hơn một tháng gần hai tháng .

Nghĩ đến đây, Trần Nhu nhịn bẻ ngón tay tính toán, bây giờ gần hai tháng, đợi qua năm mới, ước chừng đến lúc thu hoạch vụ hè năm là gần đến lúc sinh .

Đến lúc đó sẽ mất một khoản công điểm đây.

Trần Nhu cũng nghĩ thoáng , dù cũng sinh, nên cũng quan tâm nhiều như , Hàn Quốc Bân sẽ để cô và con đói bụng là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xao-tuc-phu/chuong-17.html.]

Hàn Quốc Bân tự nhiên sẽ để vợ đói bụng, tối ngày thứ hai khi ngoài, vác một cái bao tải đến lò mổ heo ở ngoại ô.

Bảo vệ vài , trong gọi .

Một đàn ông trung niên còn dính vết m.á.u , thấy liền , : “Vào .”

Hàn Quốc Bân liền theo ông lò mổ heo.

“Săn thứ gì ?” Lão Dương hỏi.

Hàn Quốc Bân liền mở bao tải , bảy tám con gà rừng và bốn năm con thỏ rừng màu xám tro, tất cả đều còn sống.

“Đều cho hết ?” Lão Dương liền .

“Giữ một con gà rừng cho vợ bồi bổ.” Hàn Quốc Bân : “Số còn ông thu hết .”

Lão Dương gật đầu: “Vậy , tiền ghi sổ nhé?”

“Không cần, còn cả , đưa hết cho .” Hàn Quốc Bân lắc đầu .

Lão Dương lập tức : “Cưới vợ , lấy về dỗ vợ vui ?”

“Ừm.” Hàn Quốc Bân đáp một tiếng, cũng ngại ngùng.

Anh từ năm mười tám tuổi thường xuyên săn lúc nông nhàn, sẽ cho một ít tiền, nhưng phần lớn đều mang về nhà, tất cả đều để ở chỗ Lão Dương.

Anh và Lão Dương là bạn bè lâu năm, năm đó Lão Dương suýt cướp chính là do tình cờ cứu , tình bạn kéo dài cho đến tận bây giờ.

Lão Dương : “Vậy đợi chút, lát nữa về nhà lấy, chỗ nhiều tiền như .”

Cứ thế đợi đến hơn ba giờ sáng, Lão Dương mới xong việc, Hàn Quốc Bân xin ông một miếng thịt ba chỉ, nặng đến hai cân.

Lão Dương cũng bảo cắt cho , bên lò mổ heo , dầu mỡ thiếu.

Anh theo Lão Dương về nhà ông, quá muộn Lão Dương dẫn đến phòng bên, bảo đợi, ông lấy một cái túi vải , bên trong còn một cuốn sổ nhỏ, : “Tính sổ cho .”

Tính , tổng cộng là hơn một trăm tám mươi đồng, tính cả tối nay, thanh toán cho một trăm chín mươi đồng.

cũng thường xuyên mượn khoản tiền của để xoay sở, chiếm lợi của , tổng cộng thanh toán cho hai trăm đồng.” Lão Dương .

“Không cần, cứ một trăm chín thôi.” Hàn Quốc Bân lắc đầu .

“Sao cần, của thì đừng từ chối , hơn nữa cưới vợ , cái nhà đất nhỏ của chắc chắn đủ ở, xây một cái nhà gạch ngói mới gọi là rộng rãi, thế nào, chắc chắn cùng đây ?” Lão Dương .

Ông coi trọng Hàn Quốc Bân, thằng nhóc nghĩa khí, hơn nữa nhiều, tay chân lanh lẹ.

Sớm kéo cùng , nhưng Hàn Quốc Bân vẫn luôn đồng ý, nhiều năm nay cũng chỉ lúc nông nhàn bắt một ít gà rừng thỏ rừng đến chỗ ông bán, những thứ khác gì cả.

Hàn Quốc Bân vẫn từ chối như khi, nhưng ba chữ nhà gạch ngói thật sự lọt tai .

Nhà của quả thật quá nhỏ, năm nay cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ xây nhanh một cái để vợ con ở.

 

 

Loading...