Thập Niên 60: Từ Mạt Thế Xuyên Về, Ta Ở Quân Khu Vừa Ăn Vừa Nghiên Cứu - Chương 103: Gặp Gỡ Đối Thủ

Cập nhật lúc: 2026-04-14 13:16:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Tri Hạ lập tức lên, cô vóc dáng cao gầy, khi duỗi tay mang theo sự lưu loát dứt khoát: “Chào đồng chí Lâm, chị Triệu khen cô, hôm nay mới gặp , cứ gọi là Tri Hạ là .”

Lâm Thư Hòa nắm lấy tay cô : “Chào cô, cô ở bên khu nhà tập thể ? Trước cũng từng gặp qua.”

Tiêu Tri Hạ gật đầu: “ , mới tùy quân lâu.”

“Ai nha, đừng khách khí, đều xuống .”

Triệu Hải Hà tiếp đón các cô xuống, động tác nhanh nhẹn rót cho Lâm Thư Hòa chén nước: “Thời gian gấp, chúng tranh thủ học chút kiến thức thực dụng.”

Khi Lâm Thư Hòa xuống, ánh mắt lơ đãng đảo qua cuốn vở đang mở mặt Tiêu Tri Hạ.

Bên trong ghi chép ít nội dung, chữ nắn nót rõ ràng.

Triệu Hải Hà ở một bên : “Cái , hai mục tiêu nhất trí, lúc cùng học bạn. Tiểu Lâm, chị từ đầu cho em một chút...”

Lâm Thư Hòa trong lòng cũng cảm thấy thật khéo, nghĩ tới cứ như đụng đối thủ cạnh tranh.

Triệu Hải Hà bắt đầu giảng cho các cô một ít phương pháp ghi sổ đơn giản. Chị giảng kỹ, Tiêu Tri Hạ rõ ràng học qua một , nhưng lúc Triệu Hải Hà giảng vẫn phi thường chăm chú, thường thường đưa chút vấn đề.

Giảng đến một nửa, Triệu Hải Hà bọn nhỏ gọi hỗ trợ tắm rửa, trong phòng khách liền thừa hai các cô.

Tiêu Tri Hạ lập tức chuyển hướng Lâm Thư Hòa, đẩy cuốn vở chi chít chữ về phía cô: “Thư Hòa, cô xem mấy cái yếu điểm ghi đủ ? cứ cảm thấy sót một hai điều, cô giúp xem với?”

Lâm Thư Hòa ghé gần, đến những dòng ghi chép trật tự rõ ràng , nhịn khen ngợi: “Tri Hạ, cô ghi chép thật tỉ mỉ.”

Tiêu Tri Hạ ngượng ngùng : “Hại, gì, cần cù bù thông minh mà, đầu óc tính là linh hoạt, chỉ thể bỏ thêm chút công phu, cơ hội khó , mau ch.óng nhận việc.”

Lâm Thư Hòa phi thường tán đồng: “Nói đúng, gặp cơ hội hảo hảo tranh thủ.”

Cô chỉ cuốn sổ của đối phương: “Chị Triệu còn nhắc tới...”

Bởi vì thời gian gấp, hai học phi thường đầu nhập, thẳng đến khi Thẩm Nghiên Thanh chạy tới tìm mới như ở trong mộng tỉnh .

Lâm Thư Hòa sửa sang sổ tay của , cảm giác hôm nay thu hoạch phá lệ phong phú.

Tiêu Tri Hạ còn đang lôi kéo Triệu Hải Hà hỏi nốt một vấn đề cuối cùng, chờ rốt cuộc lộng minh bạch, mới phát hiện Lâm Thư Hòa còn đang đợi cô .

“Cô đang đợi ?” Cô chút kinh ngạc.

Lâm Thư Hòa lên bầu trời: “Trời tối , nhà cô ở xa, chúng đưa cô về nhé.”

Tuy rằng quân khu an , nhưng giờ trời tối đen, một chung quy yên tâm.

Tiêu Tri Hạ bĩu môi hướng ngoài, khóe mắt cong lên: “Không cần, chờ .”

Ngoài cổng viện, Chu Khải Minh đang an tĩnh chờ ở nơi đó.

Nhìn bóng dáng bọn họ sóng vai xa, Lâm Thư Hòa cấm đối với Thẩm Nghiên Thanh cảm thán: “Cảm giác cạnh tranh thực kịch liệt a, cô nỗ lực thật đấy.”

Thẩm Nghiên Thanh thấy bốn phía ai, lặng lẽ dắt tay cô: “Đừng lo lắng, tận lực là , Cục Nông Khẩn cũng đang trù nhận , còn cơ hội công tác khác.”

Nói đến cũng khéo, địa điểm thi cư nhiên cũng định ở Cục Nông Khẩn.

Bởi vì nhân nhiều ít, văn phòng Cung Tiêu Xã đủ chỗ cho nhiều như , mượn phòng học của trường học quá hưng sư động chúng, lúc Cục Nông Khẩn tổ chức nhiều thi tuyển dụng, bàn ghế phòng họp đều sẵn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-tu-mat-the-xuyen-ve-ta-o-quan-khu-vua-an-vua-nghien-cuu/chuong-103-gap-go-doi-thu.html.]

Lâm Thư Hòa nghĩ tới một ngày còn sẽ qua khu ruộng thí nghiệm , cũng nghĩ tới vòng một đoạn đường một khối khu việc lớn như .

Đây là một tòa nhà văn phòng ba tầng, thoạt thực trống trải, thấy bao nhiêu bên ngoài.

Các cô thi ở phòng họp lầu hai.

Người tham gia thi tổng cộng mười ba , cô cùng Tiêu Tri Hạ cách xa, chỉ xa xa gật đầu chào hỏi.

Ở đây đều là nhà quân nhân, hai ba là từng gặp ở khu gia thuộc phụ cận, còn hẳn là ở bên khu nhà tập thể.

Đề thi phát xuống, Lâm Thư Hòa tiên lướt nhanh qua một .

Đề mục xác thật khó, nội dung trọng điểm Triệu Hải Hà giảng đều thi .

điểm thái quá chính là, trình bày sạch thế nhưng chiếm mười điểm, thể thấy Cung Tiêu Xã quả nhiên là phi thường coi trọng chữ .

Cô trầm hạ tâm tư, từng nét b.út nghiêm túc đáp đề.

Tốc độ bài của cô chậm, nhưng bảo đảm con chuẩn xác, chữ nắn nót, chỉ thể khống chế thời gian chậm rãi .

Cũng may thời gian thi phi thường đầy đủ, cô xong bộ còn dư thời gian kiểm tra một .

Sau khi nộp bài, Tiêu Tri Hạ tới: “Làm bài thế nào?”

“Rất thuận lợi.”

Lâm Thư Hòa xem thần sắc cô nhẹ nhàng, phỏng chừng cũng bài tồi.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Bất quá cũng là vì các cô học , hơn nữa học nghiêm túc.

Trong phòng thi vài vị chị gái bài với bộ dáng mặt ủ mày ê, thực rõ ràng chính là tới thi cho tụ.

Hai sóng vai xuống lầu, Tiêu Tri Hạ cảm khái : “Đáng tiếc tới thì Cục Nông Khẩn nhận nữa, ...”

Lời cô còn xong, một thanh âm đ.á.n.h gãy.

“Đồng chí Lâm!”

Lâm Thư Hòa ngẩng đầu , chỉ thấy Trần Khải Vinh - từng gặp ở ruộng thí nghiệm đó - đang bước nhanh tới, trong tay còn cầm một cuốn sổ.

Cô lộ nụ : “Đồng chí Trần, thật khéo.”

Trần Khải Vinh đám các cô, nghi hoặc : “Đồng chí Lâm tới thi tuyển ?”

Lâm Thư Hòa gật đầu: “ .”

Trần Khải Vinh ánh mắt sáng lên, nhiệt tình cực kỳ: “Đồng chí Lâm Cung Tiêu Xã chẳng là nhân tài trọng dụng ? Hay là suy xét một chút tới Cục Nông Khẩn chúng ?”

Cục Nông Khẩn Thẩm Thành hiện tại đang trù hạng mục mới, đang cần .

Độ nhạy bén của Lâm Thư Hòa trong nông nghiệp mạnh hơn bình thường, chẳng sợ kiến thức chuyên môn nhất định so với nghiên cứu viên, nhưng cũng lợi hại hơn những từng sách nông nghiệp.

 

 

Loading...