Thập niên 60 tôi xuyên thành thợ giết heo, rồi lại nói tôi là thật thiên kim - Chương 990: Ngoại Truyện - Hoắc Mẫn Học (2): Bát Canh Gừng Ấm Áp

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:21:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bình thường mà , cởi áo khoác của đưa cho khác giới, cơ bản đều là quan hệ vô cùng thiết.

 

một nữ đồng chí chủ động mở miệng, sự giáo d.ụ.c từ nhỏ của Hoắc Mẫn Học khiến cũng lời từ chối.

 

Hắn cởi áo khoác , treo lên cành cây bên cạnh.

 

“Trời tối , cô là phụ nữ ở bên ngoài an , mau về sớm .” Hoắc Mẫn Học dặn dò một câu, xoay rời .

 

Nguyễn Vô Song ngờ đối phương chẳng hề đến gần, mà treo áo lên cành cây bên cạnh.

 

Sửng sốt một hồi lâu mới bật khẽ, chân trần qua đó.

 

Khi Nguyễn Vô Song lấy áo khoác của Hoắc Mẫn Học xuống mặc , đột nhiên .

 

“Sao thế? Hối hận ?” Nguyễn Vô Song nhướng mày.

 

Hoắc Mẫn Học thoáng qua Nguyễn Vô Song, áo của mặc vẻ quá rộng quá dài, vạt áo che khuất đùi cô.

 

Mạc danh, Hoắc Mẫn Học cảm thấy chút tự nhiên, thu hồi tầm mắt, nhanh ch.óng cởi giày chân .

 

“Cái cho cô.” Hoắc Mẫn Học đẩy đôi giày của qua, xoay rời .

 

Lần , nữa.

 

Mà Nguyễn Vô Song thì chằm chằm đôi giày mặt hồi lâu, ý nơi khóe miệng lan tràn đến tận đáy mắt.

 

Cô vươn tay xoa xoa chú mèo con trong lòng.

 

“Vật nhỏ, tao hình như gặp một…… tên ngốc thú vị .”

 

“……”

 

Khi Hoắc Mẫn Học về đến nhà, cả chật vật chịu nổi, đều đang nhỏ nước.

 

Khiến cho Tô Miêu Miêu giật nảy .

 

“Nhị ca, thế ? Quần áo và giày ? Gặp cướp ?” Tô Miêu Miêu vội vàng lấy khăn lông sạch đưa cho .

 

Hoắc Mẫn Học nhận lấy lau mặt, lúc mới rảnh trả lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-990-ngoai-truyen-hoac-man-hoc-2-bat-canh-gung-am-ap.html.]

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

“Không , cho khác mượn .”

 

“Cho khác mượn? Bản còn dù, đem quần áo và giày cho khác mượn?” Tô Miêu Miêu nhíu mày.

 

“Cô cần hơn .” Hoắc Mẫn Học chậm rãi .

 

Tô Miêu Miêu , thật sự nên gì cho .

 

“Thôi, khoan chuyện đó, tắm rửa , em nấu cho bát canh gừng.” Tô Miêu Miêu xoay về phía bếp.

 

Hoắc Mẫn Học tắm nước nóng xong, ngoài, Tô Miêu Miêu bưng canh gừng tới.

 

“Mau uống , kẻo cảm lạnh.”

 

“Ừ.” Hoắc Mẫn Học nhận lấy uống một cạn sạch, chỉ cảm thấy trán và lưng đều toát một tầng mồ hôi mỏng.

 

“Uống bát canh gừng, khi ngủ ngâm chân nữa, ngày mai chắc sẽ .” Thấy Hoắc Mẫn Học phối hợp như , Tô Miêu Miêu vui vẻ.

 

“Được.” Hoắc Mẫn Học chỉ cảm thấy trong lòng còn ấm áp hơn cả cơ thể.

 

“Mau ăn cơm , còn để phần cơm cho đấy.”

 

“Ừ.”

 

“……”

 

Uống canh gừng do Tô Miêu Miêu đặc biệt pha chế, khi ngủ lời ngâm chân, sáng hôm Hoắc Mẫn Học dậy chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, chút dấu hiệu cảm lạnh nào.

 

Quả nhiên, y thuật của tiểu là vô địch.

 

Ăn sáng xong, liền vội vã đến đơn vị.

 

Gần đây nghiên cứu của và thầy giáo lâm bế tắc, các sư trong phòng thí nghiệm gần như đều ăn ngủ luôn tại đó.

 

Hoắc Mẫn Học bước phòng thí nghiệm, cuộc gặp gỡ đêm qua cũng ném đầu.

 

Buổi tối, Hoắc Mẫn Học cuối cùng rời khỏi phòng thí nghiệm.

 

Thực nghiệm hôm nay vẫn tiến triển gì, Hoắc Mẫn Học rũ mắt, vẫn luôn suy nghĩ xem rốt cuộc vấn đề .

 

 

Loading...