Lục Tu Viễn , đáy mắt khỏi sững sờ, nhưng ánh mắt Tô Miêu Miêu quá mức nghiêm túc, khiến qua một hồi lâu cũng nên tiếp lời thế nào.
“Em tính chất công việc của , bảo tham gia nhiệm vụ nguy hiểm thì cũng đồng nghĩa với việc bảo từ bỏ lý tưởng của , em đều hiểu. Ý em là, bất kể gặp tình huống nguy hiểm thế nào, ít nhất cũng giữ cho em một thở.”
“Chỉ cần còn một thở, em nhất định thể cứu về!” Khi Tô Miêu Miêu lời , đôi mắt vẫn luôn chằm chằm Lục Tu Viễn.
“Được!” Lần Lục Tu Viễn đáp ứng dứt khoát.
Trên mặt Tô Miêu Miêu tức khắc nở rộ một nụ rạng rỡ, khoác tay .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Đi thôi, chúng về nhà.”
“Ừ.”
“……”
Bóng dáng ánh trăng dựa sát , khiến lòng ấm áp dần lên.
Ngày hôm , Lục Tu Viễn trở về đơn vị. Cũng may giờ hai đứa nhỏ, Tô Miêu Miêu cũng cảm thấy quá cô đơn.
Tuy nhiên, Hoắc Tâm Viễn và Chung Tự Cường hiện tại đều thạo việc, nàng cũng cần ngày nào cũng đến công trường nữa, ngày tháng ngược trở nên rảnh rỗi.
Trưa hôm nay, khi hai đứa nhỏ ngủ, Tô Miêu Miêu lười biếng ghế dài trong sân, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Kiếp nàng luôn tích cóp nhiều tiền để nghỉ hưu, hiện tại nàng giống như sớm sống cuộc sống nghỉ hưu, nhưng tâm lý mạc danh thấy chút hư .
Điều giống như mạng kiếp về cái gọi là "hội chứng nghỉ hưu".
Đột nhiên thoát khỏi trạng thái bận rộn, quả thật chút quen.
Suy nghĩ của Tô Miêu Miêu bay xa, mí mắt cũng trở nên nặng trĩu, ngay khi nàng sắp ngủ , trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng chuông điện thoại.
“Văn Bác, ? Tài liệu ? Con đợi chút, tìm cho con.” Giọng Đường Xuân Lan ngay đó vọng .
Mí mắt Tô Miêu Miêu từ từ mở , nàng dậy trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-971-bien-co-bat-ngo-hoac-van-bac-trung-doc.html.]
Vừa lúc Đường Xuân Lan cũng cúp điện thoại, chuẩn ngoài.
“Mẹ, ạ?”
“Anh cả con để quên một tập tài liệu ở nhà, bảo mang qua cho nó.” Đường Xuân Lan .
“Có gấp ạ?”
“Gấp lắm, bảo là đang cần dùng gấp.”
“Để con đưa cho, con đạp xe sẽ nhanh hơn.” Tô Miêu Miêu .
“Con á? Không con mới ngủ trưa ngoài sân .” Đường Xuân Lan chút chần chừ.
“Không , con tỉnh , hơn nữa đưa tài liệu một chút là về ngay mà.” Tô Miêu Miêu .
“Được .” Đường Xuân Lan cũng do dự nữa, theo lời Hoắc Văn Bác tìm thấy tập tài liệu ở đầu giường đưa cho Tô Miêu Miêu.
“Miêu Miêu, con đạp xe cẩn thận nhé.”
“Vâng.” Tô Miêu Miêu nhận lấy tài liệu, trực tiếp dắt xe đạp khỏi sân.
Đường Xuân Lan tiễn Tô Miêu Miêu tận cổng, nàng xa mới nhà.
“……”
Đơn vị của Hoắc Văn Bác cấm ngoài , khi Tô Miêu Miêu đến cổng đơn vị cũng thấy , bèn tới phòng bảo vệ.
“Chào đồng chí.” Tô Miêu Miêu chủ động hỏi.
“Xin hỏi cô việc gì?” Người bảo vệ trong phòng mở cửa sổ .
“ tìm Hoắc Văn Bác, là em gái của .”