“Mau mau mau, xem bên trong gì nào.” Có tính tình nóng vội kìm , tùy tiện lấy một hộp.
Chờ mở xong, lập tức đóng hộp , đó quanh bốn phía.
“Cậu đóng gì thế? còn thấy đồ bên trong mà, đựng cái gì ?” Có thúc giục.
“Ây da, đừng nữa.” Người nọ gắt gao che hộp , vẻ mặt tha thiết về phía Tô Miêu Miêu lưng Lục Tu Viễn.
“Chị dâu, về chị chính là chị dâu ruột của em, bất cứ việc gì cứ việc sai bảo, đảm bảo đấy cho chị!”
“Được thôi, về phiền các giúp trông chừng Tu Viễn nhiều chút nhé.” Tô Miêu Miêu hào phóng tiếp lời.
“Không thành vấn đề, bọn em đảm bảo sẽ chằm chằm đội trưởng, ngay cả một con muỗi cái cũng sẽ xuất hiện bên cạnh !” Người đội viên thẳng lưng, khuôn mặt nghiêm túc y như đang tuyên thệ.
Tô Miêu Miêu sửng sốt một chút, hiểu bọn họ hiểu lầm ý , nhưng cũng giải thích nhiều, chỉ gật đầu.
“Vậy phiền các .”
“Không phiền phiền, một chút cũng phiền. Chị dâu, bọn em quấy rầy thế giới hai của chị nữa, bọn em đây.” Người nọ xong liền thúc giục em rời .
Có vài còn xem đủ náo nhiệt, , nọ liền ghé tai họ thì thầm vài câu. Những đó từng cái mở to hai mắt, vội vàng về phía cái túi trong lòng n.g.ự.c .
Sau đó cả đám tản như ong vỡ tổ, bộ quá trình cũng chẳng thèm để ý đến Lục Tu Viễn nữa.
“Em bỏ cái gì trong hộp kẹo mừng thế?” Lục Tu Viễn nghi hoặc về phía Tô Miêu Miêu.
Tô Miêu Miêu cũng giấu, thành thật kể .
“Chỗ đó tốn ít tiền nhỉ?” Lục Tu Viễn bất đắc dĩ.
“Cũng bình thường thôi, lấy từ thương trường là giá nhập, huống chi cả đời chỉ một , chút đồ vẫn bỏ .” Tô Miêu Miêu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-928-dong-doi-vay-quanh-xin-keo-luc-tu-vien-duoc-nghi-phep.html.]
“Cũng , tiền trợ cấp của sắp phát , đến lúc đó đưa cho em.” Lục Tu Viễn rốt cuộc cũng nắm lấy tay Tô Miêu Miêu.
“Được.” Tô Miêu Miêu sảng khoái đồng ý.
Hiện giờ cô lý do chính đáng, hợp pháp hợp quy để quản lý tiền lương của Lục Tu Viễn.
“Đi, chúng về nhà.” Có danh phận, tác phong hành sự của Lục Tu Viễn cũng lớn mật hơn hẳn, một đường nắm tay Tô Miêu Miêu nghênh ngang về phía cổng lớn đơn vị.
“Chúng ngoài ?” Tô Miêu Miêu hỏi.
“Không ngoài thì về nhà kiểu gì?” Lục Tu Viễn buồn .
“Anh thể ngoài ?” Tô Miêu Miêu tưởng Lục Tu Viễn về nhà là về ký túc xá của .
“Em quên là chúng đăng ký kết hôn ? Đã đăng ký là thời gian nghỉ kết hôn chính quy đấy.” Lục Tu Viễn bật .
“Em quên béng mất vụ .” Tô Miêu Miêu lúc mới phản ứng .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Hiểu mà, dù em mới chiêu mộ một rể tướng mạo, dáng như , đầu óc mơ hồ một chút cũng là bình thường.” Lục Tu Viễn vẻ đắn .
“Nói sai, đúng là vui đến mức đầu óc chút say xe thật.” Tô Miêu Miêu nể tình hùa theo lời .
Cằm Lục Tu Viễn nháy mắt hất lên càng cao.
Từ đơn vị , Tô Miêu Miêu đột nhiên nhớ tới một chuyện khác.
“ , bây giờ chúng về nhà em về nhà ?”
“Về nhà em .” Lục Tu Viễn với tính cách của Tô Miêu Miêu, về nhà sẽ chút tự nhiên.