“Bà nội, bà chuyện gì ạ?” Tô Miêu Miêu dừng ánh mắt bà lão.
“Cô mua căn nhà của , đúng ?” Bà lão cũng vòng vo, hỏi thẳng.
Tô Miêu Miêu sửng sốt, đó lập tức hồn.
“Vâng. Cháu ý định mua mảnh đất quanh nhà bà, nếu bà bán, việc khai phá tiếp theo thể sẽ gặp chút rắc rối.” Tô Miêu Miêu thành thật trả lời.
Bà lão xong, run rẩy móc từ trong n.g.ự.c một tờ khế đất chút cũ kỹ.
“Đây là khế đất của căn nhà đó, bây giờ nó thuộc về cô.”
“Bà tặng miễn phí cho cháu?” Tô Miêu Miêu nhận ý định của bà lão, cũng nhận lấy tờ khế đất .
“A Dũng kể hết chuyện trong thời gian qua cho , nếu cô cứu nó, hai bà cháu chúng đời e là còn cơ hội gặp .”
“Trước đây vẫn luôn bán căn nhà đó, chính là vì chờ mong A Dũng thể tìm về. Hiện giờ nguyện vọng của thành hiện thực, căn nhà đối với mà cũng là thứ bắt buộc giữ .” Bà lão xong đưa tờ khế đất trong tay về phía .
“Bà nội, tờ khế đất cháu nhận, nhưng thể nhận công. Cháu sẽ trả cho bà theo giá thị trường.” Tô Miêu Miêu mấy lời sáo rỗng.
Lúc khi đoán bà lão chính là bà ngoại của Bành Dũng, cô liền lập tức tìm .
Ngoài việc đành lòng chia lìa, còn một lý do là hy vọng khi khúc mắc của bà lão giải trừ, bà sẽ nguyện ý bán căn nhà đó cho cô.
cô bao giờ nghĩ đến việc nhận .
“Không cần , cô giúp A Dũng nhà nhiều, viện phí của nó cũng đều là cô ứng , cũng đủ để đổi lấy giá trị căn nhà .” Bà lão vội vàng xua tay.
Bành Dũng há miệng, dường như gì đó, nhưng lời đến bên miệng nuốt trở .
Trước khi tới đây, bà ngoại rõ với , bọn họ là , nợ thì .
Tô Miêu Miêu chỉ là một lạ bụng, tiền lớn như thể để cô chờ lâu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-907-tang-khe-dat-de-bao-an.html.]
Lỡ cô việc gấp thì ?
Lỡ cô cần xoay vòng vốn thì ?
Cho nên bà ngoại khuyên , tiên cứ trả nợ ân tình cho Tô Miêu Miêu .
Đợi khỏe , sẽ chăm chỉ kiếm tiền phụng dưỡng bà.
Bà còn nếu đồng ý, chính là coi bà là .
Anh phụ lòng của bà, lúc mới đưa bà tới tìm Tô Miêu Miêu.
“Bà nội, tiền cháu ứng so với giá trị căn nhà chênh lệch quá nhiều, cháu thể cứ thế mà nhận .” Thái độ của Tô Miêu Miêu kiên quyết.
“Căn nhà rách nát đó của , chẳng đáng mấy đồng .” Bà lão xua tay.
“Đáng giá chứ ạ.” Tô Miêu Miêu bà lão là để cô an tâm nhận lấy tờ khế đất.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Dù Hoắc Tâm Viễn đó với cô, nhiều mua căn nhà đó, trong đó chắc chắn cũng từng đưa giá cao.
“Chủ yếu là trong tay chúng cũng chỉ mỗi thứ là đáng giá. Vật chất giá, nhưng tình nghĩa vô giá, hai bà cháu chúng thật sự cảm kích cô, cho nên dù thế nào xin cô nhất định hãy nhận lấy.” Bà lão đó Bành Dũng kể cô là một cực kỳ .
Lần gặp vội, ấn tượng về cô cũng tệ.
Mà hiện tại thấy cô từ chối như , bà mới thật sự hiểu cháu trai hề dối chút nào.
Tô Miêu Miêu tờ khế đất trong tay, một lát mới ngẩng đầu lên.
“Bà nội, cháu mua căn nhà là để khai phá mảnh đất đó. Đợi đến khi nhà mới xây lên, cháu sẽ giữ hai căn hộ ở vị trí cũ cho bà.”
“Cái…… Cái gì?” Bà lão lập tức hiểu.
“Bà thể hiểu là cháu xây nhà lầu mảnh đất cũ của bà, sẽ xây mấy tầng, đến lúc đó cháu sẽ để dành hai tầng cho bà.” Tô Miêu Miêu dùng lời lẽ dễ hiểu giải thích cho bà lão.