“Tô! Miêu! Miêu!” Uông Tài Tuấn gằn từng chữ, cố gắng kìm nén mùi m.á.u tanh đang trào lên trong miệng.
Hắn chằm chằm hướng Tô Miêu Miêu rời , như thể đang kẻ thù đội trời chung.
“Uông thiếu, chứ? Chúng cứ rời khỏi đây .” Người phụ nữ chú ý thấy nhiều đang về phía họ, chỉ nhanh ch.óng đưa Uông Tài Tuấn rời khỏi nơi .
Lúc , Tô Miêu Miêu và Lục Tu Viễn xa.
“Người đó tên là Uông Tài Tuấn.” Tô Miêu Miêu đợi Lục Tu Viễn hỏi, chủ động giải thích ân oán giữa cô và Uông Tài Tuấn.
“Vậy em cố ý chọc giận ?” Lục Tu Viễn tự nhận khá hiểu Tô Miêu Miêu.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Vừa , từng lời , cử chỉ của cô đều giống ngày thường, mỗi một chữ đều mang ý đổ thêm dầu lửa.
“ , là cố ý chọc giận . Nhà họ chỉ một tên ngốc như , chúng yên , chỉ thể bắt đầu từ , từ đó đ.á.n.h sập nhà họ.” Tô Miêu Miêu phủ nhận.
“Nếu chỗ nào cần giúp, nhất định với kịp thời.” Lục Tu Viễn tán thành năng lực của Tô Miêu Miêu.
Anh cô dám như chắc chắn kế hoạch vẹn , nhưng cũng góp một phần sức lực cho cô.
“Những chuyện cần nhúng tay, chỉ cần công việc của . Đương nhiên, cũng thể yên tâm, em tuyệt đối sẽ bất cứ chuyện gì trái pháp luật, càng ảnh hưởng đến .” Tô Miêu Miêu đảm bảo với Lục Tu Viễn.
“Anh lo lắng về chuyện đó.” Lục Tu Viễn bất đắc dĩ.
“ đây là lời đảm bảo của em đối với .” Vẻ mặt Tô Miêu Miêu nghiêm túc.
Lục Tu Viễn chính trực, lương thiện, cô sẽ để bất kỳ vết nhơ nào .
“Anh , nhưng tương tự, cũng hy vọng vì mà ảnh hưởng đến em.” Lục Tu Viễn cũng với Tô Miêu Miêu một câu tương tự.
“Được.” Tô Miêu Miêu đồng ý.
Hai dạo công viên gần đó, đến khi trời tối, Lục Tu Viễn mới đưa Tô Miêu Miêu về nhà.
“Lần nghỉ mấy ngày?” Tô Miêu Miêu hỏi.
“Kỳ nghỉ nghỉ hết , thời gian tương đối ngắn, ngày mai về đơn vị.” Lục Tu Viễn chút áy náy.
“Nhanh ?” Tô Miêu Miêu sững sờ.
“Ừm. em yên tâm, thời gian sẽ về thăm em.” Giọng Lục Tu Viễn chút vội vàng.
Tô Miêu Miêu trả lời, chỉ cúi đầu gì.
“Giận ? Anh cố ý với em, sợ chúng gặp mặt chuyện chia xa em sẽ càng vui.” Lục Tu Viễn vội vàng xin .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-886-chung-ta-ket-hon-di.html.]
Tô Miêu Miêu đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực chằm chằm Lục Tu Viễn mặt.
Trong mắt là sự áy náy đối với cô.
“Em hình như , khi kết hôn thể đến đơn vị thăm ? Các cũng sẽ thêm một ít kỳ nghỉ?” Đôi môi đỏ của Tô Miêu Miêu khẽ mở.
“ , khi kết hôn thể đến thăm bất cứ lúc nào, nếu cần cũng thể theo quân, mỗi năm cũng sẽ thêm hơn mười ngày nghỉ.” Lục Tu Viễn bất giác gật đầu.
“Nếu , chúng kết hôn sớm một chút .” Ánh mắt Tô Miêu Miêu lấp lánh.
“Em gì?” Lục Tu Viễn một thoáng cảm giác tim như ngừng đập.
“Em , chúng kết hôn !” Tô Miêu Miêu đối diện với ánh mắt của Lục Tu Viễn, lặp một nữa.
“Em… thật?” Giọng Lục Tu Viễn còn mang theo một tia run rẩy.
“Đương nhiên là thật, chẳng lẽ nghĩ em sẽ dùng chuyện để đùa ?” Tô Miêu Miêu buồn .
“Anh… em…” Lục Tu Viễn cảm thấy lúc nên gì đó, nhưng đầu óc trống rỗng, ấp úng nửa ngày, cũng một câu chỉnh.
Tô Miêu Miêu thấy bộ dạng của , nụ môi càng sâu, cô trực tiếp nắm lấy cổ áo n.g.ự.c , nhẹ nhàng kéo một cái, liền kéo đến mặt.
Cô ngẩng đầu hôn lên đôi môi mỏng còn mang theo một tia se lạnh của .
“Lục Tu Viễn, bình tĩnh một chút.”
Sự mềm mại quen thuộc chạm rời, Lục Tu Viễn chằm chằm gương mặt gần trong gang tấc mặt, một lúc lâu mới mở miệng.
“Em như … càng khó bình tĩnh…”
Tô Miêu Miêu ngay đó bật .
“Lục Tu Viễn, tiền đồ như .”
“Hình như đối diện với em thì tiền đồ gì cả.” Lục Tu Viễn bất đắc dĩ.
Tô Miêu Miêu những lời , khỏi nhướng mày.
“Cái miệng của , còn dỗ con gái, lén lút giấu ở bên ngoài yêu đương vài ?”
“Em vu khống, ngoài em đối tượng nào khác.” Lục Tu Viễn nghiêm mặt.
“Vậy chỉ yêu một em kết hôn với em, cảm thấy thiệt thòi ?” Tô Miêu Miêu hỏi.