“ , nếu về muộn như , nhất định sẽ báo với một tiếng, nhưng hôm nay một chút tin tức cũng .” Mày Đường Xuân Lan nhíu c.h.ặ.t.
Ánh mắt Tô Miêu Miêu lóe lên, cũng cảm thấy chuyện chút thích hợp.
Đại ca cô việc luôn luôn trọng, về muộn nhất định sẽ báo cho nhà.
“Mẹ, đừng vội, con đến đơn vị của đại ca xem .” Tô Miêu Miêu trấn an.
“Con ? Muộn thế , con là con gái con lứa đừng nữa, chờ thêm chút nữa, nếu đại ca con còn về, sẽ cùng ba con xem.” Đường Xuân Lan vội vàng mở miệng.
“Con……” Tô Miêu Miêu định lúc tản bộ, nhưng lời còn xong, Hoắc Mẫn Học liền từ phòng .
“Mẹ, tiểu , hai đều ở đây?”
“Con định ngoài ?” Đường Xuân Lan chú ý tới Hoắc Mẫn Học ăn mặc chỉnh tề.
“Vâng, đại ca hiện tại còn về, con chút lo lắng, liền nghĩ đến đơn vị xem .” Hoắc Mẫn Học thành thật trả lời.
Anh hiện tại ngủ cùng phòng với Hoắc Văn Bác, bất quá kê hai cái giường, tắm rửa xong sách một hồi lâu vẫn thấy Hoắc Văn Bác trở về, liền mặc quần áo , nghĩ tới Đường Xuân Lan cùng Tô Miêu Miêu đều ở đây.
“Mẹ cũng nghĩ tới con cũng để ý.” Trên mặt Đường Xuân Lan hiện một tia ý .
“Mẹ, nếu nhị ca đây, con cùng , hai cũng bạn.” Tô Miêu Miêu đúng lúc mở miệng.
“Cũng , bất quá hai đứa đường cẩn thận chút, hỏi thăm tin tức thì về sớm.” Đường Xuân Lan Hoắc Mẫn Học, cũng từ chối.
Có Hoắc Mẫn Học ở đó, Tô Miêu Miêu sẽ việc gì.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu lên tiếng, liền theo Hoắc Mẫn Học cùng cửa.
Đi đến đơn vị của Hoắc Văn Bác cũng xa, bộ hơn hai mươi phút là tới.
Căn nhà là sư công tìm cho bọn họ, đó suy xét đến thời gian , chọn một địa điểm trung tâm, mặc kệ ai đến đơn vị, thời gian đều chênh lệch lắm.
Bởi vì hai trong lòng đều lo lắng cho Hoắc Văn Bác, đường nhanh, chỉ là chờ đến khi bọn họ tới đơn vị của Hoắc Văn Bác, phát hiện bên trong đều tắt đèn, một mảnh tối đen.
Cổng lớn cũng khóa, trong chốt bảo vệ chỉ còn một bác bảo vệ đang ngủ gà ngủ gật.
Tô Miêu Miêu tiến lên, nhẹ nhàng gõ gõ cửa kính chốt bảo vệ.
Bác bảo vệ mơ màng mở mắt, thấy bên ngoài , ngay đó thẳng dậy, mở cửa sổ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-807-ca-nha-lo-lang-dem-khuya-tim-kiem-hoac-van-bac.html.]
“Hiện tại là giờ tan tầm, chuyện gì ngày mai đến.” Bác bảo vệ xong liền định đóng cửa sổ tiếp tục ngủ.
“Bác ơi, cháu hỏi một chút, bên trong còn ai ạ?” Tô Miêu Miêu vội vàng mở miệng.
“Khẳng định còn ai a, cũng xem hiện tại là mấy giờ .”
“Không ai ở tăng ca ạ?” Tô Miêu Miêu hiện tại còn Hoắc Văn Bác rốt cuộc xảy tình huống gì, cũng báo phận của , miễn cho gây phiền toái cho .
“Đều , cửa đều là khóa.” Bác bảo vệ trả lời chắc chắn.
“Vậy ạ, phiền bác .” Tô Miêu Miêu bác bảo vệ dối, cũng hỏi nhiều nữa, cho Hoắc Mẫn Học một ánh mắt, liền dẫn rời .
Bác bảo vệ đóng cửa sổ , tiếp tục cúi đầu ngủ gà ngủ gật.
Mà Hoắc Mẫn Học bên mày nhíu thành một đoàn.
“Tiểu , đại ca ở đơn vị tăng ca, về nhà, thể xảy chuyện gì?”
“Đừng vội, chúng về nhà xem , xem đại ca về .” Tô Miêu Miêu trấn an.
“Được.”
Hai vội vội vàng vàng chạy về nhà.
Bọn họ bên mới mở cửa sân, Đường Xuân Lan đang chờ trong phòng liền lập tức .
“Về……” Bà vốn tưởng rằng là Tô Miêu Miêu bọn họ đưa Hoắc Văn Bác về, chỉ thấy hai bọn họ, đó sửa lời, “Đại ca các con còn tăng ca ?”
“Đại ca còn về ạ?” Tô Miêu Miêu lời , ánh mắt tối sầm .
“Chưa, các con đến đơn vị nó cũng thấy ?” Đường Xuân Lan hàm ý trong lời của bọn họ.
Tô Miêu Miêu lắc đầu.
“Chúng con đến đơn vị đại ca, bác bảo vệ đều tan tầm , cửa đều khóa, bên trong .”
“Không ? Vậy đại ca con ?” Trái tim Đường Xuân Lan lập tức treo lên.
“Mẹ, đừng vội, đại ca thể là gặp chút chuyện tạm thời thoát , con tìm hỏi thăm một chút.” Tô Miêu Miêu tìm Chung Tự Cường.