Trong đầu Tô Miêu Miêu một hình mẫu sơ khai, động tác tay cũng liền nhanh hơn.
Chỉ một lát , cô phác thảo xong sơ đồ.
Kiếp cô cũng từng qua ít trung tâm thương mại lớn, thiết kế thì chép vẫn là chuyện dễ dàng.
Toàn bộ tầng một, cô đại khái chia mấy khu vực.
Một cái là khu trang phục, đó là khu mỹ phẩm, còn quy hoạch một cái siêu thị sinh hoạt.
Cô vốn dĩ còn một khu ẩm thực, nhưng diện tích đủ, liền tính toán đặt ở tầng hai hoặc tầng ba.
Tô Miêu Miêu theo ý tưởng của chính , từng chút một chi tiết hóa bản thiết kế.
Vẽ một mạch đến chạng vạng, động tĩnh bên ngoài, ngẩng đầu lên, liền thấy Nhiếp Tiểu Sương từ bên ngoài trở về.
“Tam tẩu.” Tô Miêu Miêu cất tiếng gọi.
Nhiếp Tiểu Sương lúc mới thấy Tô Miêu Miêu đang bên cửa sổ, chút kinh hỉ tiến gần.
“Miêu Miêu, em ở nhà .”
“Vâng.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Nhiếp Tiểu Sương còn gì đó, tầm mắt chú ý tới bản thiết kế bàn sách của Tô Miêu Miêu.
“Đây là cái gì?” Nhiếp Tiểu Sương kinh hô.
“Cái là bản thiết kế trung tâm thương mại của nhà chúng .” Tô Miêu Miêu ôn tồn .
“Em nhanh như liền vẽ xong ? Cái cũng quá , so với cái bách hóa cao ốc chúng còn hơn.” Nhiếp Tiểu Sương nghiêm túc đ.á.n.h giá bản thiết kế mặt.
“Chờ bên xây xong, chị thể phụ trách khu vực trang phục ở đây.” Tô Miêu Miêu cầm lấy bản thiết kế chỉ cho Nhiếp Tiểu Sương xem.
“Cả một khu vực lớn như ? Chị ?” Nhiếp Tiểu Sương thấy quy mô lớn như , lập tức chút khẩn trương.
“Sao thế, đến bây giờ còn tin tưởng chính ?” Tô Miêu Miêu hỏi ngược .
Nhiếp Tiểu Sương lập tức hỏi đến nghẹn lời, một lúc lâu cũng phục hồi tinh thần, bất quá ánh mắt rơi xuống bản thiết kế , gật đầu thật mạnh.
“Chị !”
“ , chính là như thế, chúng cái gì cũng thể !” Tô Miêu Miêu hài lòng .
“Vậy khi chị phụ trách việc kinh doanh khu trang phục, còn hợp tác với xưởng may bên ?” Nhiếp Tiểu Sương lúc mới nhớ tới chuyện .
“Trước mắt vẫn hợp tác với bọn họ, chờ việc ăn lớn mạnh, tài chính trong tay nhiều, suy xét xây dựng xưởng may của riêng .” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Được.” Nhiếp Tiểu Sương gật gật đầu.
“ , bản thảo thiết kế gần đây của chị đều sửa sang ?” Tô Miêu Miêu dò hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-791-giao-pho-trong-trach-nhiep-tieu-suong-phu-trach-khu-trang-phuc.html.]
“Đều sửa sang .”
“Vậy lấy qua đây cho em xem .”
“Được.”
Nhiếp Tiểu Sương vội vàng trở về phòng , lúc , tay thêm một xấp bản thảo thiết kế.
“Mấy cái đều là những tác phẩm chị tự cảm thấy hài lòng, em xem thử .” Nhiếp Tiểu Sương khi lời còn chút khẩn trương.
Tô Miêu Miêu nhận lấy, cẩn thận lật xem.
Trải qua thời gian học tập , tay nghề của Nhiếp Tiểu Sương sự tiến bộ vượt bậc.
Trước mắt những bản thiết kế của cô đều cần Tô Miêu Miêu chỉnh sửa hai.
“Mấy bản thiết kế đều , chị chọn một bộ để xưởng may bên sản xuất, còn thể thiết kế thêm một ít đồ nam và đồ trẻ em, nhất là bao gồm các lứa tuổi.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
Rốt cuộc bọn họ đây là trung tâm thương mại lớn, suy xét đến nhóm khách hàng.
“Tuy rằng đồ nam và đồ trẻ em chị từng đụng tới, nhưng chị sẽ thử xem.” Nhiếp Tiểu Sương gật đầu.
“Vâng.”
“……”
Tô Miêu Miêu cùng Nhiếp Tiểu Sương bên còn chuyện xong, những khác cũng đều lục tục trở về.
Hoắc Tâm Viễn là về cuối cùng, cũng là bẩn nhất.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Mặc kệ là tóc quần áo, tất cả đều mồ hôi ướt đẫm, bên còn dính đầy bùn đất bụi bặm, cả qua cứ như đào từ đất lên.
Chỉ lộ đôi mắt đen láy, sáng lấp lánh.
“Sao biến thành thế ?” Nhiếp Tiểu Sương vội vàng tiến lên.
“Em đừng qua đây, là bụi, chờ tắm rửa .” Hoắc Tâm Viễn ngăn Nhiếp Tiểu Sương .
Chờ tắm rửa xong, một bộ quần áo sạch sẽ, lúc mới rốt cuộc thể gặp .
“Tiểu , kho hàng bên hôm nay đều dọn dẹp sạch sẽ, đội thi công cũng liên hệ xong , ngày mai là thể , bản thiết kế của em tiến triển thế nào ?” Hoắc Tâm Viễn lau tóc hỏi Tô Miêu Miêu.
“Em đều vẽ xong.” Tô Miêu Miêu đưa bản thiết kế cho Hoắc Tâm Viễn.
“Nhanh như ?” Hoắc Tâm Viễn tóc cũng lau nữa, vội vàng nhận lấy bản thiết kế.
Nhìn thấy thiết kế bên , tròng mắt trừng lớn.
“Tiểu , em vẽ cái cũng quá , cũng đội thi công tìm hiệu quả em nữa.” Hoắc Tâm Viễn lúc chút lo lắng.