Vương Hoành Kiệt nhảy xuống gốc cây hòe già đầu thôn, đang định đến phòng phát thanh thông báo các thôn dân tới chia vật tư, liền thấy đám đông mênh m.ô.n.g cuồn cuộn chạy về phía .
Vương Hoành Kiệt thấy tư thế , trong lòng quýnh lên, vội vàng chắn mặt , cao giọng hô to.
“Đừng chạy nữa, cẩn thận kinh động con lừa.”
Trên xe đều là vật tư, nếu giẫm nát, ông thế nào cũng đuổi đám khỏi thôn thể.
Mọi lời , liên tục phanh .
Người chạy phía nhất thời lời Vương Hoành Kiệt, cứ thế xô về phía .
Vài đụng lảo đảo ngã xuống đất.
“Các gì ? Có thể trọng một chút ?” Vương Hoành Kiệt thấy cảnh , mày nhíu c.h.ặ.t .
Sơn Nha T.ử một bên thôn trưởng nhà khôi phục uy vọng, lén trộm.
Nếu chuyến chứng kiến một mặt quẫn bách của thôn trưởng, sợ là cũng sẽ dọa đến nên lời.
tự nhiên cũng sẽ vạch trần Vương Hoành Kiệt.
“Ba, chúng con đây sốt ruột , d.ư.ợ.c liệu đó các bán hết ? Bán bao nhiêu tiền a?” Vương Thanh Sơn kìm nén dẫn đầu dò hỏi.
“Đồ vô dụng, chỉ như mà còn tiếp ban ?” Vương Hoành Kiệt trừng mắt Vương Thanh Sơn một cái.
Vương Thanh Sơn chút ngượng ngùng gãi gãi đầu.
Vương Hoành Kiệt đưa mắt đám thôn dân mặt, khó mặt lộ ý ôn hòa, dịch sang bên cạnh.
Lần , tất cả thôn dân đều thấy vật tư đầy ắp xe lừa.
Ai nấy đều mở to hai mắt.
“Ba, ...” Vương Thanh Sơn đống vật tư , lời đều nghẹn .
“Chuyến thành phố , chúng tổng cộng kiếm hai trăm đồng, bất quá tiền vé xe và tiền trọ tốn mất năm đồng, cho nên tính , chúng kiếm 195 đồng.” Giọng Vương Hoành Kiệt vang dội, lời cơ hồ truyền tới tai mỗi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-79-xe-lua-cho-day-hy-vong-phan-phat-luong-thuc.html.]
“Cái gì? Hai trăm đồng? Chúng thế nhưng kiếm nhiều tiền như ?” Các thôn dân thể tin .
“Thôn trưởng, ông là lừa chúng đấy chứ? Trong mấy cái bao xe lừa đều đựng đá và cỏ dại ?”
Đại khái là hạnh phúc tới quá đột ngột, thế cho nên lúc đều bắt đầu tự hoài nghi.
Rốt cuộc bọn họ mơ quá nhiều giấc mộng như , quá sợ hãi tất cả chỉ là công dã tràng.
Vương Hoành Kiệt cũng hiểu tâm tư , cũng trách cứ bọn họ, chỉ tiếp tục .
“ hiện tại trong nhà đều khó khăn, liền tự chủ trương ở trong huyện đem tiền còn đổi hết thành vật tư. Hiện tại các bộ xếp thành hàng, lấy tổ đơn vị, tổ trưởng đây lĩnh vật tư của tổ , về chia .”
“Thật là vật tư? Thôn trưởng lừa chúng chứ?” Mọi thể lĩnh vật tư tại chỗ, đều đây ảo ảnh.
“Chúng còn thất thần gì? Tổ trưởng mau xếp hàng !” Có kinh hô một tiếng.
Người phản ứng nhanh nhất xếp ở vị trí đầu tiên, những khác lập tức đuổi kịp.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Người ghi điểm ? Mang sổ ghi điểm trong thời gian đây cho .” Vương Hoành Kiệt hô một tiếng.
Một tháng , mỗi một tổ đều sẽ căn cứ mức độ thành nhiệm vụ để tính toán công điểm.
Vật tư cũng dựa theo công điểm để phân phát.
Người ghi điểm lập tức móc sổ ghi điểm đưa cho Vương Hoành Kiệt.
Vương Hoành Kiệt cứ như ngay mặt thể thôn dân, cùng ghi điểm bắt đầu hạch toán tất cả vật tư.
Vương Hoành Kiệt mua đồ với ý niệm để cái ăn, cho nên đều mua những thứ thể chống đói.
Một xe lừa hơn phân nửa là gạo lứt, rốt cuộc gạo lứt rẻ, cũng no lâu.
Cũng mua một ít thịt, nhưng phân lượng chỉ đủ mỗi nhà nếm chút vị mỡ.
chính nhờ Vương Hoành Kiệt tính toán tỉ mỉ như , mỗi nhà đều thể chia ít đồ.
Tiết kiệm một chút, một ngày ăn một bữa, chịu đựng qua mùa đông tổng thể .